Tiểu Lâm Viễn chỉ là một đứa nhóc mới mấy tuổi đầu, ngày thường cùng lắm cũng chỉ mua chút đồ tẩm bổ cơ thể, tốn kém nhất là sắm sửa mấy món trang bị đạo cụ để rèn luyện, một năm tiêu hết hai ba mươi vạn đã là kịch trần.
Mục Hàn Xuyên không làm thằng bé thất vọng, thẳng tay đưa cho nghĩa tỷ hai trăm vạn, bảo nàng cứ thoải mái lo liệu cho Tiểu Lâm Viễn, không cần bận tâm chuyện tiền nong, thứ đó hắn không thiếu.
"Tiểu Xuyên, chỗ tỷ vẫn còn tiền, đệ cứ giữ lại mà dùng. Đệ mới là người cần tiêu nhiều, không cần bận tâm đến thằng bé đâu."
Mục Hàn Xuyên mất kiên nhẫn xua tay: "Hai trăm vạn cỏn con còn chẳng đủ cho ta tiêu xài một ngày, tỷ đừng để ý. Tiểu Lâm Viễn muốn mua gì thì cứ mua, ai bảo nó có người chống lưng cực bự là Mục Hàn Xuyên ta đây chứ."