Ẩn nấp gần nửa khắc đồng hồ, Mục Hàn Xuyên phát hiện ả xấu xí đeo mạng che mặt từng chém mình đã tới, sát khí đằng đằng.
Một lát sau lại có một tên ma bệnh đi tới, bước hai bước lại ho ba tiếng, thứ quái gì thế này? Không có việc gì thì cút về nhà mà an dưỡng tuổi già, bồi bổ cơ thể đi, chạy rông ra ngoài làm cái gì không biết.
Không lâu sau, Mục Bân và Hàn Sương Khô cũng tới, bọn họ bám theo ả xấu xí đeo mạng che mặt kia mà đến.
"Mục Bân, Hàn Sương Khô!"