Đúng mười giờ.
Hai người đã chuẩn bị xong, cửa lao bốn phía đồng loạt đóng kín, trông chẳng khác nào hai tử tù sắp sống mái với nhau trong ngục thất.
Hai bên giằng co chốc lát, cũng chẳng rõ đã đấu võ mồm những gì, nhưng phía Hàn Kỳ Dật là kẻ ra tay trước.
Thân hình hắn bật đi nhanh như thỏ thoát, binh khí trong hai tay dưới ánh đèn mạnh lóe lên hàn quang, bộ y phục màu nguyệt bạch phần phật trong gió, ánh mắt lạnh lẽo, cả người toát ra khí tức lãnh ngạo, sắc bén.
Đây rõ ràng là kiểu đối thủ thiên về tốc độ, chuyên lấy mẫn công áp chế người khác!
Phía bên kia, Khấu Ba thấy vậy cũng không hề hoảng loạn. Hắn hít sâu một hơi, cơ bắp toàn thân lập tức căng cứng, eo lưng rắn chắc khẽ phập phồng theo nhịp hô hấp.
Hàn Kỳ Dật ép sát tới trước mặt, Khấu Ba đạp mạnh xuống đất, kình lực chợt bùng nổ, cả người lùi nửa bước, vừa đủ tránh khỏi phong mang của dao găm, đồng thời nhấc cánh tay phải lên, xích sắt quấn quanh tay va vào nhau loảng xoảng, nghênh thẳng kiếm phong đang quét ngang từ tay còn lại của Hàn Kỳ Dật.
Kim loại va chạm, tia lửa văng tung tóe, âm thanh nặng nề mà chát chúa, vang vọng trong không gian khép kín.
Thân hình Hàn Kỳ Dật lóe lên, tựa bạch hạc lướt không, lần nữa áp sát. Song nhận trong tay đan chéo, hàn quang bỗng hiện.
Lần này Khấu Ba không lùi, trái lại chủ động nghênh chiến. Xích sắt, dao găm và trường kiếm liên tiếp va chạm, phát ra từng tràng âm thanh dồn dập.
Một chiêu không thành, cũng không chiếm được hiệu quả như mong muốn, Hàn Kỳ Dật lập tức biến chiêu. Mũi chân hắn điểm nhẹ, mượn lực nhảy vọt lên không trung, hai món binh khí giao nhau rồi chém xuống, muốn dùng thế từ trên cao phá tan phòng ngự của đối phương.
Khấu Ba cười lạnh, xích sắt chợt rung mạnh, khí thế càng thêm bức người, không hề tỏ ra yếu thế, trực tiếp lao vào đối cứng.
Tiếng keng keng liên hồi vang lên, hai người triền đấu hồi lâu rồi mới tạm thời tách ra.
Khấu Ba chớp lấy cơ hội, xích sắt trong tay linh hoạt như rắn độc, quấn chặt lấy dao găm của Hàn Kỳ Dật, thuận thế giật mạnh, mạnh mẽ kéo đối phương lại gần, đồng thời tung ra một quyền bằng tay trái, mang theo thế phong lôi!
Hàn Kỳ Dật không lùi mà tiến, bỗng buông tay dao găm, chủ động dồn lực xông thẳng về phía trước. Con dao găm lập tức hóa thành ám khí bắn về phía Khấu Ba. Mượn ngay lực kéo ấy, hắn xoay người bật lên, binh khí sau lưng cuối cùng cũng rời vỏ, vậy mà lại là một thanh rìu ngắn, hung hăng bổ xuống. Không khí lập tức vang lên một tràng tiếng thét chói tai, thẳng tới mặt đối phương!
Khấu Ba gạt văng dao găm, đột ngột lùi nhanh rồi nhảy tránh, né khỏi lưỡi rìu. Động tác của hắn vừa mạnh vừa gọn, đến khi tiếp đất còn làm mặt sàn khẽ chấn động.
Hắn gầm khẽ một tiếng, giật phăng vạt áo, để lộ lớp lông đen rậm rạp cùng lồng ngực rắn chắc như nham thạch. Cơ bắp hai tay căng phồng, xích sắt trong tay vũ động như long, từ bị động chuyển sang chủ động, hung hãn bổ nhào về phía Hàn Kỳ Dật!
Quá dữ dội. Mục Hàn Xuyên cảm thấy trận chiến của hai kẻ này còn đặc sắc, còn mãn nhãn hơn cả trận giữa Đoạn Ngọc và Chúc Bằng Viễn. Nói trắng ra, chính là đánh theo kiểu cứng chọi cứng.
Ở nơi này, không có bất kỳ quy củ nào, càng không có trói buộc gì. Muốn đánh thế nào thì đánh thế ấy, thực lực có thể phát huy trọn vẹn trăm phần trăm, thậm chí còn vượt xa trạng thái bình thường, miễn đừng đánh chết người là được. Dù sao, cả hai bên đều chẳng phải hạng tầm thường.
Sài Long đã hoàn toàn chìm vào trận chiến bên trong, gào thét ầm ĩ, cổ họng như muốn rách ra. Xem ra số tiền hắn đặt cược không hề ít.
Hai bên đại chiến suốt nhất khắc chung, cuối cùng vẫn là Hàn Kỳ Dật, kẻ nắm ưu thế tuyệt đối về tốc độ, chiếm hơn một bậc, từng chút một bào mòn Khấu Ba của Chiêu Thiên Lâu đến kiệt sức.
Sài Long thất vọng vô cùng, hắn lại thua tiền rồi...! Khấu Ba đúng là phí hoài cả thân lông lá với bộ râu ria ấy, đúng là chẳng làm nên trò trống gì.
“Mục, đợi khi nào ngươi nổi hứng thì cũng xuống thử xem. Vừa kiếm được tiền, vừa có thể để loại cao thủ này bồi luyện cho ngươi, đúng là nhất cử lưỡng tiện. Thuận tiện, ta cũng đặt thêm một ít.”“Thấy chưa.”
Lời Sài Long nói quả thật rất có lý, vừa kiếm được tiền, lại vừa có thể rèn luyện thực chiến. Trừ đi 50 vạn phí nộp lên, vẫn còn lời ròng 450 vạn, khoản này quả thực không hề nhỏ.
Chỉ là trong khoảng thời gian này hắn không có thời gian, tình trạng cơ thể cũng chưa ổn.
Đợi đến khi từ đoàn đội thí luyện trở ra, hắn còn phải xem lại trạng thái vào ngày cuối, rồi nghiêm túc cân nhắc có nên tham gia 25 cốt linh trở xuống luân thứ tinh anh tái của tháng này hay không.
Nếu trạng thái không có vấn đề, có thể tham gia thêm một vòng thì nhất định phải tham gia. Càng tích lũy về sau, phần thưởng càng phong phú, mà mỗi tháng chỉ có một vòng, bỏ lỡ rồi thì không dễ chờ.
“Đêm nay ta sẽ về Nạm An thị, còn ngươi?”
Sài Long cũng chẳng rảnh rang gì, công việc bộn bề. Lần này hắn đặc biệt bớt thời gian chạy tới đây, cũng chỉ là để bắt mối cho Mục Hàn Xuyên, tiện thể xem một trận cược đấu.
“Đi cùng đi, ta cũng phải về chuẩn bị trang bị, rồi tĩnh dưỡng mấy ngày.”
“Được, đi thôi!”
Rạng sáng hôm đó, vào khoảng bốn giờ, hai người đã trở lại Nạm An thị. Mục Hàn Xuyên một mình quay về Khả Đà huyện, còn Sài Long thì vào nội thành.
Lại thêm hơn một giờ nữa, Mục Hàn Xuyên mới trở về bí mật căn cứ của mình. Hắn tắm rửa qua loa một phen, trước tiên dùng y liệu bao còn lại một lần sử dụng, sau đó mới nằm lên giường ngủ bù.
Mấy ngày tiếp theo hắn không ra ngoài nữa, dốc toàn lực dưỡng thương, khôi phục thể lực.
…
Ngay giữa trung tâm Nạm An thị, người của Mục gia đã tới, cuối cùng cũng lần ra được đến nơi này.
Kẻ cầm đầu chính là Mục Hạo Diễm, một nam nhân trung niên hơn bốn mươi tuổi, người của tam phòng.
Ở Mục gia, hắn không tính là nhân vật nổi bật, dù ở tam phòng cũng chỉ là kẻ ngoài rìa, cho nên chỉ có thể bị sai đi làm mấy việc lặt vặt kiểu này.
Hắn phải tới phía chính quyền địa phương trước để dò hỏi tình hình, sau đó lại tra xét một lượt Địa Hạ Nghĩ Võng trong vùng, tìm những thí luyện giả có khả năng là Mục Hàn Xuyên. Bất kể có tìm được hay không, cũng phải mang một phần tư liệu trở về giao nộp cho xong chuyện.
Mục Hạo Diễm thật ra cũng chẳng mấy để bụng, không quá coi trọng việc mà gia tộc giao xuống. Lạc tỉnh có nhiều thành thị như vậy mà đều đã lục soát qua, một nơi xa xôi hẻo lánh như Nạm An thị, về cơ bản cũng chẳng thể có đầu mối gì.
Mục Kỳ Minh đúng là nực cười, bao nhiêu năm chẳng thèm ngó ngàng tới đứa con ruột này, giờ cần dùng đến mới nhớ ra muốn tìm về, đúng là đồ ngu xuẩn.
Lần trước Mục Hàn Xuyên đã chủ động tìm tới tận cửa, vậy mà ông ta cũng không giữ nổi. Nếu không phải lão gia tử thiên vị, chỉ với chút bản sự ấy mà cũng đòi ngồi vững vị trí gia chủ sao?
Làm cho Mục gia chướng khí mù mịt, dẫn tiểu tam vào cửa thì cũng thôi đi, lại còn ảnh hưởng cả thân gia quan hệ với Trâu gia ở Bích Lăng tỉnh.
Mà mẫu thân ruột của Mục Hàn Xuyên, Trâu Mộ Ngưng, cũng chẳng phải hạng dễ chọc. Những năm nay nàng đến Dương gia rồi mà vẫn không hề yên phận, cứ rảnh rỗi là lại nhảy ra chọc cho Mục gia mấy nhát, khiến trên dưới Mục gia đều căm tức vô cùng.
…
Ba ngày sau, Mục Hàn Xuyên sử dụng một tấm ‘Hoàng sắc tùy cơ thuộc tính điểm đạo cụ tạp’.
【Do điểm mẫn tiệp, tâm thức không đủ, tự động bổ túc】
【Điểm mẫn tiệp 95+1】
【Điểm tâm thức 95+1】
Sắp chạm tới F cấp rồi, hy vọng trong khoảng thời gian này có thể giải quyết xong.
Đến chiều, Sài Long chuyển cho hắn 850 vạn.
【Ngân sắc tinh thược】 bán được 430 vạn, 【Lam sắc chỉ định thuộc tính gia điểm tạp】 bán được 970 vạn, tổng cộng 1400 vạn, tiền trích thành chỉ khấu trừ 100 vạn, xem như đã cho Mục Hàn Xuyên ưu đãi rất lớn.
450 vạn còn lại là 220 vạn từ 【Long Hài Bích Oản (E)】 và 230 vạn từ tấm 【Hoàng sắc tùy cơ thuộc tính điểm đạo cụ tạp】 kia.
【Kỹ năng: Vạn Hoa Đồng · Chỉ Vực (D)】 vẫn còn đang chờ đấu giá, còn cần thêm một khoảng thời gian.Có tiền rồi, cộng thêm 50 vạn bán xe, trên người hắn lại có tới 900 vạn, trong lòng cũng an ổn hơn không ít!
Đêm khuya hôm sau, Mục Hàn Xuyên đi lấy ba món trang bị đang được sửa gấp về, gồm Thiên Liên Trì Độ (E), Hư Không Vị Giáp (E cấp) và Lôi Đình Chấn Kích hộ thối (F).
Dung Nham Hộ Oản (E) và Âm Dương Ngự (E) thì chưa cần vội, lần đoàn đội thí luyện này hắn không định mang theo.
Nghĩ ngợi một lát, hắn không quay về ngay mà đổi hướng, lại đi mua thêm hai tấm khiên lớn và hai mặt khiên tròn để dự phòng. Đạo cụ tạp bổ sung độ bền cũng phải mua thêm vài tấm, ba tấm tích trữ trước đó đều đã dùng hết cho Phi Tinh Tốc Hành Ngoa (F) và mặt nạ Vô Diện giả (F).
Ngoài ra hẳn là không còn thiếu thứ gì nữa!
Sáng mai hắn có thể lên đường tới Dương Xương thị, tham gia lần đoàn đội thí luyện này.