Trời cuối đông lúc nào cũng tối sớm.
Ra khỏi ngõ, Cố Uyên không cưỡi con xe điện cũ yêu quý của mình mà leo lên chiếc xe tải cũ nát của ông chủ Vương.
Con xe này theo ông chủ Vương hơn chục năm rồi, bình thường toàn dùng chở thép với than, hệ thống giảm xóc coi như vứt đi.
Xe chạy trên đoạn đường nát ra khỏi thành phố, xóc lên xóc xuống khiến Cố Uyên cảm giác bộ khung xương của mình cũng đang kêu răng rắc theo nhịp.