Buổi tối, quán không đông khách.
Khoảng bảy tám bàn, chủ yếu là mấy người quen trong phố cũ.
Mọi người ngồi ghép bàn với nhau, giọng nói nhỏ hơn trước đôi chút, nhưng cái không khí chợ búa đời thường quen thuộc vẫn còn đó.
“Tô Văn, cho anh thêm đĩa lạc rang nữa.”