"Để nó sổng mất rồi." Mấy người lính đi ra, nhún vai với Lý Khinh Thủy.
"Ha ha, chịu thôi, con mồi đâu có dễ bắt thế." Lý Khinh Thủy cũng mỉm cười đáp lại.
"Ừ, đúng thế, mà tôi có cảm giác dù nó không chạy thì bọn này cũng khó mà đối phó được." Một người lính trông có vẻ chững chạc, điềm đạm nhất nhóm lên tiếng: "Nó chạy nhanh như thế, người lại to khỏe thế kia, đạn súng trường tấn công này bắn xuyên qua lớp da lông của nó xong có gây được bao nhiêu sát thương hay không còn chưa biết chừng! Hơn nữa sương mù dày đặc thế này, bọn tôi căn bản không dám nổ súng, sợ bắn nhầm phe mình."
"Cũng phải." Mấy người lính khác gật gù, "Tầm nhìn xa chỉ được hai, ba mét. Nói thật chứ con chó khổng lồ đó đứng ngay trước mặt mà tôi còn chẳng nhìn rõ được toàn thân nó. Bị nó đánh lén một cái là toi đời."
Mấy anh lính mồm năm miệng mười bàn tán, vẻ tiếc nuối trên mặt dần tan biến, thay vào đó là nét sợ hãi khi nghĩ lại chuyện vừa rồi.
"May mà không đuổi kịp, nếu không mấy anh em bọn tôi chưa chắc đã còn mạng mà về!" Vẫn là anh lính chững chạc kia chốt lại một câu, sau đó cười nói với nhóm Lý Khinh Thủy: "Vẫn là các anh giỏi, thế mà cũng đi săn được ở đây. Quân đội bọn tôi cũng từng cử người đi săn rồi, nhưng đến cái bóng của đám động vật còn chẳng thấy đâu. Mấy con vật nuôi trong nhà sau khi biến dị hình như đều khôi phục lại bản năng hoang dã, cảnh giác cao độ đến mức khó tin, chưa kịp thấy bóng dáng đâu thì đã chạy mất hút rồi."
"Ừ, đúng vậy, trời sương mù dày đặc thế này làm sao mà tìm được con mồi? Bọn tôi cũng nhờ ăn may mới vớ được thôi, đấy anh xem, người bên tôi còn suýt mất mạng vì chuyện này nữa là." Lý Khinh Thủy chỉ vào Lưu Sướng, tỏ ý "bọn tôi cũng trầy da tróc vẩy mới được".
"Người các anh muốn giải cứu là cậu ta à!" Mấy người lính nhìn Lưu Sướng từ trên xuống dưới một lượt, "Người không sao là tốt rồi, chỉ bị thương nhẹ, nhiệm vụ này đơn giản hơn bọn tôi tưởng nhiều!"
"Đúng thế, đại đội trưởng bảo ai đi làm nhiệm vụ cũng được chia nửa ký thịt, mẹ kiếp, bao lâu rồi ông đây chưa được miếng thịt nào vào bụng..."
"Ực!" Một người lính nuốt nước bọt cái ực rồi nói: "Thực ra cũng mới mấy ngày thôi, mấu chốt là trong mấy ngày này gần như chẳng có gì bỏ bụng cả!"
Mấy anh lính hễ nhắc tới thịt thà là ai nấy đều hớn hở hẳn lên. Rõ ràng "chế độ ăn uống" thường ngày của những quân nhân này dù chắc chắn là tốt hơn dân thường, nhưng cũng chẳng khá hơn là bao. Tuy vẫn còn sức để hoạt động, nhưng người nào người nấy cũng đói đến mức mắt xanh nanh vàng cả rồi.
Nhân lúc bọn họ đang mải nói chuyện rôm rả, Lý Khinh Thủy mượn một người chiếc đèn pin quân dụng - loại trang bị tuần tra ban đêm thông thường, sau đó kéo Lưu Sướng ra một góc.
"Đi xuống dưới xem cùng tôi một chuyến nhé?" Lý Khinh Thủy nháy mắt với hắn, nhìn về phía cống ngầm lấp ló sau màn sương mù dày đặc.
"Anh muốn xuống thật đấy à?" Lưu Sướng nhíu mày, "Anh no rửng mỡ hay sao?"
"Tôi muốn xem rốt cuộc bên dưới đó có cái gì."
"Sao anh tò mò thế?" Lưu Sướng tiếp tục cau mày, "Đây đâu phải phong cách của anh? Né tránh nguy hiểm chẳng phải mới là lựa chọn của người lý trí sao? Tự dưng chui xuống đó làm cái quái gì?"
"Dự đoán trước nguy hiểm mới là lựa chọn tốt nhất, tôi chỉ muốn xuống xem thử thôi."
"Anh thích thì tự đi mà đi, tôi không đi đâu." Vừa mới thoát ra khỏi cái thế giới tăm tối tuyệt vọng đó, Lưu Sướng tuyệt đối không muốn chui vào thêm lần nào nữa — hơn nữa, lần này đi vào có vẻ cực kỳ vô nghĩa."Thế cũng được, tôi đi một mình!" Lý Khinh Thủy nói xong liền bước tới miệng cống, bám theo thang sắt chầm chậm leo xuống.
"Thầy ấy xuống đó làm gì thế?" Thấy bóng dáng Lý Khinh Thủy chìm vào làn sương mù, Thằng Béo bước lại gần hỏi.
"Chui xuống cống ngầm rồi, chẳng hiểu thầy ấy nghĩ cái gì nữa." Lưu Sướng lắc đầu, chằm chằm nhìn về hướng miệng cống suốt mấy phút đồng hồ. Thấy người vẫn chưa lên, hắn lắc đầu bảo: "Không ổn rồi, tôi cũng phải xuống xem sao."
"Thế em cũng đi." Nghe Lưu Sướng nói vậy, cô bé nãy giờ vẫn im lặng nép bên chân hắn vội vàng lên tiếng: "Anh đi đâu, em đi đấy."
"Đi cái gì mà đi, ngoan ngoãn ở yên đây." Vừa nói, Lưu Sướng vừa đẩy cô bé về phía Thằng Béo rồi dặn: "Mày trông con bé giúp tao, tao xuống gọi Thầy Lý lên."
"Ừ." Thằng Béo gật đầu, giữ chặt cô bé đang toan bám theo.
Lưu Sướng liền lao đầu vào bóng tối u ám của đường cống ngầm. Vừa đặt chân xuống dưới, đôi mắt hắn đã lập tức bị bóng tối bao trùm.
Thế giới bên dưới vẫn đen kịt như cũ, thế nên luồng sáng từ chiếc đèn pin trên tay Lý Khinh Thủy trông mới chói mắt và sắc lẹm đến vậy. Sau khi trèo xuống thế giới dưới lòng đất, đập vào mắt Lưu Sướng đầu tiên chính là vệt sáng đó. Ánh sáng phóng ra từ đèn pin hắt lên mảng tường tăm tối, rọi rõ một vùng rễ cây khổng lồ.
Thế nhưng, khi một lần nữa bước vào cái thế giới từng khiến mình sợ hãi tột cùng này, Lưu Sướng chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm nghía rễ cây với chả rễ cỏ. Chân chưa chạm đất, hai tay vẫn bám chặt lấy bậc cuối cùng của chiếc thang sắt, hắn cất tiếng gọi về phía nguồn sáng: "Thầy Lý, mau lên đây thôi."
"Dưới này không có nguy hiểm đâu." Lý Khinh Thủy mỉm cười với Lưu Sướng. Dưới ánh đèn pin hắt ngược, nụ cười ấy trông đáng sợ đến dị thường: "Cậu qua đây mà xem, cảnh tượng ở đây kỳ lạ lắm."
"Có gì kỳ lạ chứ, chẳng phải chỉ là mấy cái rễ cây thôi sao?" Chân Lưu Sướng vẫn lơ lửng không chịu chạm đất.
"Không, đây là cả một thế giới!" Vừa nói, Lý Khinh Thủy vừa khẽ chuyển động chiếc đèn pin, để luồng sáng le lói quét qua toàn bộ thế giới dưới lòng đất.
Ngay sau đó, Lưu Sướng đã được tận mắt chứng kiến thế giới này sinh sôi mạnh mẽ đến nhường nào!
Chỗ nào cũng kín đặc rễ cây, có cái bám chặt trên vách tường, có cái đâm xuyên qua cả đường cống ngầm, lại có cái cắm sâu vào lòng đất. Cứ như thể hệ thống rễ khổng lồ này đã chiếm trọn toàn bộ lòng đất của cả thành phố. Nơi ánh đèn rọi tới, nơi tầm mắt vươn tới, tất cả đều là những đoạn rễ to lớn và thô kệch. Cảnh tượng kỳ dị đó khiến hắn không kìm được mà liên tưởng đến một hình tượng trong thần thoại — Cây Thế Giới.
"Cái... cái thứ quái gì thế này?" Nhìn thấy cảnh tượng dị thường trước mắt, Lưu Sướng vô thức bước xuống khỏi thang sắt, đưa tay sờ vào một nhánh rễ to gấp mấy lần vòng eo của mình ở ngay bên cạnh, ngạc nhiên hỏi: "Đây là rễ của cây nào thế?"
"Không biết, gốc của nó căn bản không nằm ở khu vực này mà vươn từ rất xa tới." Lý Khinh Thủy vừa nói vừa gạt phắt bàn tay đang sờ soạng rễ cây của Lưu Sướng ra, dặn dò: "Đừng có sờ bậy, trên đó có dịch axit đấy, cẩn thận kẻo bị ăn mòn cụt cả tay. Thật ra tôi nghi ngờ đám rễ này có tính tấn công, chẳng qua hiện tại dường như nó đang ngủ say nên mới không động đến chúng ta mà thôi."
Lý Khinh Thủy vừa dứt lời, quả nhiên, Lưu Sướng nhìn thấy vài nhánh rễ nhỏ dưới ánh đèn pin đang khẽ ngọ nguậy. Giống hệt như hơi thở yếu ớt của một người đang ngủ say — hoàn toàn không hề đứng im bất động như thực vật bình thường."Thảo nào ở đây không có quái vật cống ngầm, hóa ra đều bị loài thực vật này hút sạch rồi à?" Nhìn những sợi rễ đang ngọ nguậy, trong đầu Lưu Sướng bỗng hiện lên cảnh tượng chúng cuồn cuộn bủa vây, quấn chặt lấy mình rồi tiêm dịch tiêu hóa vào để hút cạn. Hắn bất giác rùng mình một cái: "Đi nhanh thôi, lát nữa nó mà tỉnh lại là chúng ta tiêu đời đấy."
"Tôi muốn lấy chút mẫu vật rồi mới đi." Lý Khinh Thủy vừa nói vừa xé một mảnh vải từ áo quấn kín bàn tay trái, tay phải rút một con dao từ trong người ra, "xoẹt" một tiếng cắt phăng một đoạn rễ nhỏ. Chứng kiến hành động đó của hắn, Lưu Sướng đứng bên cạnh sợ run bắn cả người, hét toáng lên: "Thầy làm cái gì thế?"
..