(Đó là Chúc Mông?)
Ánh mắt Lăng Tiêu dừng lại trên người Chúc Mông.
Cái tên này, hắn quá quen thuộc rồi.
Trong dòng thời gian gốc, Chúc Mông đã để lại dấu ấn cực kỳ sâu sắc ở giai đoạn đầu cốt truyện.
Bất kể là dịch bệnh lan tràn ở Hàng Thành, tai họa giáng xuống Cổ Đô, biến cố do Parthenon gây ra, hay thảm họa ma nhông ở Thiên Đảo Hồ, nơi nào cũng có bóng dáng của ông ta.
Tuy nhiên, Lăng Tiêu không có ý định bắt chuyện với nhân vật vẫn được mệnh danh là “Mãng Phu” này.
Đơn giản vì thời gian của hắn chẳng còn nhiều nữa.
“Tôi chỉ là một pháp sư đi ngang qua thôi.”
Lời Lăng Tiêu vừa dứt, sấm sét cuồng bạo đã cuộn trào quanh người hắn.
Ngay sau đó, hắn hóa thành một tia chớp, lao vút về phía ngoại ô.
......
Nhìn bóng người biến mất không dấu vết chỉ trong vài nhịp thở, Chúc Mông thở dài một tiếng.
“Tiếc thật đấy.”
Ngay sau đó, mặt ông đanh lại, trầm giọng ra lệnh: “Truyền lệnh của ta, tất cả những người có mặt hôm nay đều phải bị phong khẩu.”
“Bất cứ ai cũng không được hé răng nửa lời về những gì vừa nhìn thấy. Nếu có thắc mắc, bảo họ trực tiếp đến tìm ta!”
“Có cần thiết phải làm đến mức này không ạ?” Võ Bình Cảnh lộ vẻ kinh ngạc.
“Cậu không hiểu đâu,” Giọng Chúc Mông trở nên nặng nề, “Áp lực mà ta cảm nhận được từ hắn lúc nãy, ta chỉ mới thấy ở mỗi Thủ Tịch mà thôi.”
Võ Bình Cảnh nghe vậy, không khỏi hít sâu một hơi lạnh buốt.
“Thủ Tịch” trong miệng Chúc Mông, chính là Thủ Tịch pháp sư Bàng Lai của Cố Cung Đình.
Vị đó từ mười mấy năm trước đã là cường giả đỉnh cao Tứ hệ Siêu giai mãn tu, gần đây giang hồ còn đồn đại rằng lão đã chạm đến ngưỡng cửa của “Điên Vị Giả”.
Nếu kẻ bí ẩn vừa triệu hồi vạn thanh kiếm cát sắt kia có thực lực ngang ngửa Bàng Lai, thì chuyện hắn trong chớp mắt chém giết mấy vạn ma lang, đánh trọng thương Lang Vương cái cũng là điều dễ hiểu.
“Vâng! Thuộc hạ sẽ đi làm ngay!”
Võ Bình Cảnh nghiêm nghị nhận lệnh, quay người rời đi.
Chúc Mông lại thở dài thườn thượt.
Thực ra ông vẫn còn một điều chưa nói.
Đó chính là chuyện về Lệ Tai Giả.
Đúng vậy, Chúc Mông có thể nhận ra, sức mạnh của Lăng Tiêu tuyệt đối không phải thứ mà một pháp sư Siêu giai hệ Lôi bình thường có thể sở hữu, ngay cả pháp sư Siêu giai đã thức tỉnh Siêu nhiên lực cũng còn kém xa tít tắp.
Dù sao thì bản thân ông cũng là một pháp sư Siêu giai hệ Lôi đã thức tỉnh Siêu nhiên lực.
Cái khí thế hùng vĩ có thể dẫn động uy năng trời đất đó, chỉ có Lệ Tai Giả – những kẻ được mệnh danh là “thiên tai hình người” – mới có thể sở hữu.
......
Tại một khu rừng ngoại ô cách Tuyết Phong Sơn Yếu Tắc năm cây số.
Thân thể Lăng Tiêu nằm vắt vẻo trên một cành cây to, cả người rũ rượi không còn chút sức lực.
Mãi rất lâu sau, hắn mới lơ mơ tỉnh lại.
“Hú hồn… May mà giây cuối cùng kịp nốc hai bình Thuốc lam, không thì giờ này chắc thành bữa tối cho đám thú hoang rồi.”
Hắn khó nhọc trèo lên, tựa lưng vào chạc cây, sắc mặt trắng bệch lẩm bẩm.
Khi hắn phi như bay từ Bác Thành đến Tuyết Phong Sơn Yếu Tắc, luồng sức mạnh vay mượn trong cơ thể chỉ còn duy trì được chưa đầy nửa phút.
Và vào khoảnh khắc đánh tan bầy ma lang, xác nhận Lang Vương cái đã bỏ chạy, Hệ thống thông báo hoàn thành nhiệm vụ đột xuất, thì đồng hồ đếm ngược chỉ còn đúng mười ba giây.
Chính vì vậy hắn mới vội vã rời đi như thế, rồi kiệt sức rơi xuống đây.
Nhờ kinh nghiệm mượn sức mạnh lần trước, ngay khoảnh khắc cuối cùng, hắn đã kịp lôi hai bình Thuốc lam ra uống cạn.Thế nhưng, khi luồng sức mạnh kia rút đi như thủy triều, ý thức của hắn vẫn không tránh khỏi việc chìm vào bóng tối, hôn mê bất tỉnh.
Cũng may, hai bình "Thuốc lam" kia rốt cuộc đã triệt tiêu được một phần gánh nặng, giúp hắn tỉnh lại chỉ sau một thời gian ngắn.
Lăng Tiêu lại lấy thêm một bình Thuốc đỏ và một bình Thuốc lam uống cạn, lúc này mới cảm thấy sức mạnh dần dần hồi phục.
Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc là Tinh thần lực dường như đã tăng cường rất nhiều. Từ sâu trong cơ thể không ngừng trào dâng cảm giác mạnh mẽ, thậm chí khiến hắn sinh ra ảo giác mình có thể tay không đấm nát cả tảng đá khổng lồ.
Bỗng nhiên, Lăng Tiêu nhớ tới cuốn "Hắc Ám Thánh Kinh" đã bị mình lãng quên bấy lâu nay.
Hắn mở Túi đồ hệ thống, cuốn sách cũ kỹ nằm trong góc giờ đây đã có chút thay đổi.
【Hắc Ám Thánh Kinh】(Không thể giao dịch)
Phẩm chất: Truyền Thuyết Vàng
Thông qua việc thu thập Lực Lượng Dục Vọng để mở khóa các trang sách, nhận được sức mạnh:
Trang thứ nhất: Nhận được cường hóa thể chất tương xứng với tu vi.
Trang thứ hai: Vĩnh viễn tăng cảnh giới Tinh thần lực +1.
Trang thứ ba: Tăng cường toàn diện hiệu quả của tất cả ma pháp hắc ám.
Trang thứ tư: Nhận được Hồn Thai Đọa Thiên Sứ.
Trang thứ năm: Triệu hoán Hắc Ám Vương.
(Tiến độ mở khóa hiện tại: 2/5)
(Năng lượng trang sách hiện tại: 8690/10000)
......
"Thế mà sắp mở khóa trang thứ ba rồi sao?"
Lăng Tiêu hơi bất ngờ, nhưng rất nhanh đã hiểu ra nguyên do.
Hắn đã cứu cả Bác Thành, chỉ riêng trận chiến với Hùng Lang Vương đã đủ mang lại lượng lớn Lực Lượng Dục Vọng.
Dù hắn không lộ mặt thật, không để lại tên tuổi, nhưng chỉ cần từng xuất hiện trước mắt mọi người, được họ chú ý, thì Lực Lượng Dục Vọng sẽ tự nhiên hội tụ về.
"Cũng không tệ..."
Lời còn chưa dứt, hắn chợt nhớ ra một chuyện quan trọng.
"Khoan đã! Trận này mình đã giết hàng vạn Ma lang, còn có cả một con Hùng Lang Vương... Chiến lợi phẩm của mình đâu!"
Lăng Tiêu ôm ngực, vẻ mặt tiếc đứt ruột.
Đương nhiên, hắn chỉ thấy tiếc của thôi, chứ không hề hối hận.
Nếu được chọn lại, hắn vẫn sẽ không lãng phí bất kỳ giây phút nào để kiểm tra xem Hùng Lang Vương có rơi đồ hay không.
Trong thảm họa diệt vong, mỗi một giây đều vô cùng quý giá.
Thực tế chứng minh, khi hắn đến được cứ điểm thì thời gian đã chẳng còn bao nhiêu.
May mắn là, mọi thứ đều xứng đáng.
Lăng Tiêu nhìn hai mươi tám cái Hộp mù xếp ngay ngắn trong Túi đồ hệ thống, cuối cùng cũng nở một nụ cười.
Chỉ khi hoàn thành vượt mức nhiệm vụ, hắn mới nhận được nhiều Hộp mù đến thế.
Đặc biệt là dưới đòn tấn công bùng nổ của hắn, yêu ma cấp Thống Lĩnh trở xuống đã sớm tan thành tro bụi, ngay cả nguyên liệu trên người chúng cũng không ngoại lệ.
Thứ duy nhất còn nguyên vẹn chỉ có xác của Lang Vương cấp Quân Chủ.
Nhưng cho dù là thi thể Quân Chủ, cùng lắm cũng chỉ đổi được tiền mặt và vài loại tài nguyên không quá hiếm.
Nhưng đống đó có mua được Hộp mù của hắn không?
Không hề!
Tất cả những gì hắn sở hữu hiện giờ đều đến từ Hộp mù.
Dù là thiên phú sánh ngang Cấm Chú, hay sức mạnh ngang ngửa với tai họa hủy diệt, tất cả đều được mở ra từ đó.
Chỉ cần hắn muốn, đem bán những vật phẩm này đi, phút mốt là tự do tài chính ngay.
Có điều làm vậy chẳng khác nào tự đẩy mình xuống vực sâu không đáy.
"Đã đến lúc Mở hộp rồi."
Lăng Tiêu đã nóng lòng muốn biết, mình mạo hiểm lớn như vậy rốt cuộc sẽ mở ra được vật phẩm tăng cường sức mạnh gì.
Trải qua đợt Cảnh báo màu tím này, hắn đã nhận thức rõ ràng sự thiếu hụt sức mạnh của bản thân.Nếu không nhờ tấm thẻ bài sức mạnh kia, có lẽ hắn đã khó lòng sống sót qua thảm họa này.
"Hệ thống, bày hết Hộp mù ra đây!"
Dứt lời, tròn hai mươi tám chiếc Hộp mù liền hiện ra ngay trước mắt.
Thứ khiến Lăng Tiêu để tâm nhất chính là ba chiếc Hộp mù thiên phú kia.
【Ngạo Mạn Tội】, 【Barbatos Khinh Ngâm】, 【Khoa học siêu điện từ pháo】.
Mỗi cái đều từng mang lại cho hắn tiềm năng và tính thực dụng vô tận.
Thế nên hắn quyết định, mở "giải độc đắc" trước!
Choang——
Chiếc Hộp mù thiên phú đầu tiên vỡ vụn, một luồng sáng xanh lam bắn ra.
【Minh Lôi Cương Vực】
Phẩm chất: Hiếm
Hiệu quả: Phạm vi tấn công của ma pháp hệ Lôi tăng gấp đôi.
......
Lăng Tiêu hơi ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên hắn mở được một thiên phú bản địa của thế giới 《Toàn Chức Pháp Sư》 từ trong Hộp mù.
Phải rồi, Đinh Vũ Miên cũng sở hữu một thiên phú tương tự, có thể tăng gấp đôi phạm vi tấn công của ma pháp hệ Hỏa.
Vốn dĩ phạm vi bao phủ là mười mét, nhưng nếu có thiên phú này thì sẽ mở rộng lên thành hai mươi mét.
Đây là loại thiên phú chiến đấu mà tu vi càng cao thì tính thực dụng càng lớn.
Tuy nhiên, với Lăng Tiêu mà nói, thiên phú này có phần hơi thừa thãi.
Dù sao hắn cũng đã sở hữu thiên phú mạnh mẽ cho phép điều khiển dòng điện cao áp, sóng điện từ và từ lực.
Chỉ cần vận dụng khéo léo, hắn thậm chí có thể dẫn động sấm sét của trời đất, tạo ra phạm vi bao phủ vượt xa ma pháp Siêu giai thông thường.
Giống như lúc hắn mượn sức mạnh của 【Tư Không Chấn】 để kích hoạt hoàn toàn thiên phú hệ Lôi, điều động toàn bộ nguyên tố Lôi của Bác Thành vậy.
"Có còn hơn không, dùng làm bình phong che mắt cho thiên phú kia cũng tốt."
Lăng Tiêu khẽ động ý niệm, trong chớp mắt đã luyện hóa xong 【Minh Lôi Cương Vực】, rồi chuyển mắt sang chiếc Hộp mù tiếp theo.
Choang~
Khoảnh khắc chiếc Hộp mù vỡ vụn, một luồng kim quang chói mắt bùng lên!
Trong cơn mơ hồ, hắn dường như nhìn thấy một đóa Thanh Liên đang lay động đầy duyên dáng.
【Hải Thượng Sinh Minh Nguyệt, Hỗn Độn Nhất Chu Thanh】
Phẩm chất: Truyền Thuyết Vàng
Hiệu quả: Dị tượng thiên phú, người sở hữu vạn pháp bất xâm, không bị bất kỳ vật chất ma pháp nào ăn mòn hay áp chế.
(Nguồn gốc: Một tia khí tức chiếu rọi từ linh thực đầu tiên khi trời đất sơ khai)
(Lưu ý: Sau khi hấp thụ, Tinh Trần ma pháp hệ Thủy và hệ Thực Vật sẽ dung hợp; nếu chưa có hai hệ này, sẽ tự động thức tỉnh)