Tiêu viện trưởng quét mắt nhìn quanh Thanh Đấu Quán đang chìm trong bầu không khí nặng nề, chậm rãi lắc đầu, ánh mắt chợt trở nên sắc bén:
“Thấy tuyệt vọng sao? Thế là đúng rồi. Thế giới này chưa bao giờ dịu dàng với kẻ yếu. Hôm nay các cậu ngã xuống trong Kết Giới còn có người đỡ dậy, nhưng sau này ra ngoài hoang dã đối mặt với Yêu Ma, thì đến cả cơ hội quỳ xuống van xin cũng chẳng có đâu. Hãy khắc sâu nỗi nhục nhã ngày hôm nay vào tận xương tủy đi — một là mang theo nó để phấn đấu vươn lên, hai là ôm lấy nó rồi cút khỏi thế giới ma pháp!”
Cả nhà thi đấu im phăng phắc, tất cả tân sinh, bao gồm cả Lăng Tiêu, đều ngước nhìn bóng dáng uy nghiêm trên bục chủ tọa.
“Tu luyện ma pháp không phải trò chơi đồ hàng. Nếu đến một lần thất bại cũng không chịu nổi, vậy thì xin mời rời khỏi Minh Châu học phủ, trốn trong An Giới mà sống yên ổn nốt quãng đời còn lại đi!” Giọng nói của Tiêu viện trưởng như búa tạ giáng mạnh vào tim mỗi người.