Chương 19: [Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng

Cảm ơn ngươi!

Phiên bản dịch 8560 chữ

Trong phòng.

Bạch Thanh Nhi vắt chéo chân ngồi một bên, vừa uống trà vừa quan sát, chẳng hề kiêng dè.

Võ công nàng học được toàn bộ do Mộ Đạo Bạch truyền thụ. So với Chúc Ngọc Nghiên, hắn mới thực sự là sư phụ của nàng.

Bởi vậy, thay vì Âm Quý phái, nàng một lòng trung thành với Mộ Đạo Bạch, là tâm phúc thực sự thuộc về hắn.

Ba người Khấu Trọng, Từ Tử Lăng và Vệ Trinh Trinh ngoan ngoãn đứng ngay ngắn.

Vệ Trinh Trinh cũng cần học võ công. Tuy đã bỏ lỡ độ tuổi tu luyện tốt nhất, nhưng không sao, trước mắt cứ nắm vững căn bản, sau này thiếu gì cơ hội cải thiện thể chất.

Cả ba hoàn toàn chưa có nền tảng, thế nên Mộ Đạo Bạch dùng luôn phương pháp nguyên bản để truyền thụ Trường Sinh quyết.

Không sai! Trực tiếp dạy Trường Sinh quyết.

Môn công pháp này vô cùng đặc thù, hoàn toàn đi ngược lại con đường tu luyện của các môn phái khác. Điều kiện tiên quyết là người tu luyện không được có nửa điểm nội lực, kế tiếp phải dùng "vô ý chi ý" để tu tập.

Quá trình tu luyện sẽ xuất hiện vô vàn hiện tượng giống hệt tẩu hỏa nhập ma, người bình thường thấy vậy chắc chắn sẽ hoảng sợ mà bỏ dở.

Thế nên dù được truyền thừa qua bao thế hệ, những kẻ có được kỳ thư này lại mang sẵn thành kiến, vừa luyện thử thấy bất ổn là không dám tiếp tục.

Tóm lại chỉ có một câu: mặc kệ cảm giác ra sao, cứ cắm đầu luyện như mãng phu là được!

Mộ Đạo Bạch cho Khấu Trọng luyện bức đồ hình thứ sáu, lấy động làm chủ, thuộc dương.

Từ Tử Lăng tu luyện bức đồ hình thứ bảy, lấy tĩnh làm chủ, thuộc âm.

Nội khí hai người một nóng một lạnh, thể khí một dương một âm, bổ trợ lẫn nhau.

Về phần Vệ Trinh Trinh, hắn để nàng luyện thuộc tính Thủy.

Trường Sinh quyết tổng cộng có bảy bức đồ hình: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Âm, Dương.

Tu luyện đồ hình thuộc tính khác nhau sẽ mang lại những ảnh hưởng khác nhau cho cơ thể.

Sau khi truyền thụ theo đúng phương pháp, Mộ Đạo Bạch dặn dò: “Luyện môn này có một cái lợi, đó là nó chắc chắn sẽ lọt vào danh sách Kim Bảng kỳ tới. Quảng Thành Tử đã sớm phá toái hư không, nên phần thưởng sẽ rơi vào tay mấy người các ngươi. Cứ chăm chỉ luyện tập, nếu thấy đau đớn hay nóng rực thì bỏ qua, đó chỉ là hiện tượng bình thường khi luyện võ thôi.”

“Rõ thưa sư phụ!” Khấu Trọng và Từ Tử Lăng tràn đầy tin tưởng hô lớn.

Sư phụ làm sao lừa bọn hắn được, ngay cả cơ hội lên Kim Bảng ngài ấy cũng ban cho bọn hắn rồi!

Bạch Thanh Nhi nghe vậy mà trợn mắt há hốc mồm, kín đáo liếc nhìn hắn, thầm nghĩ: Thật sự sẽ không tẩu hỏa nhập ma chứ?

Vệ Trinh Trinh có chút thiếu tự tin: “Công tử, thiếp thân sợ mình luyện không tốt.”

Mộ Đạo Bạch khẽ mỉm cười: “Luyện không tốt cũng chẳng sao, phần thưởng Kim Bảng không lấy thì phí, biết chút đỉnh là được rồi!”

Vệ Trinh Trinh thở phào nhẹ nhõm, trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Sau đó, Mộ Đạo Bạch lại nhắc nhở: “Luyện võ cũng như ăn cơm uống nước, cứ thuận theo tự nhiên, tuyệt đối không được nóng vội. Càng tùy ý, tâm thái càng bình thản, càng không để tâm thì tốc độ tu luyện sẽ càng nhanh.”

“Rõ!” Ba người nghiêm túc đáp lời. Nghe theo sư phụ chắc chắn không sai!

Bạch Thanh Nhi cạn lời nhìn mấy thầy trò, thế này chẳng phải là đang làm lỡ dở con nhà người ta sao?

Nhưng nàng cũng lười lên tiếng, dù sao cũng chẳng phải đồ đệ của mình, sư huynh thích đùa nghịch thế nào thì tùy huynh ấy.

Truyền thụ xong, hắn bảo Khấu Trọng và Từ Tử Lăng thử đối luyện cho quen dần.

Còn mình thì bước tới ngồi xuống cạnh Bạch Thanh Nhi, vươn tay ôm trọn nàng vào lòng.

Vệ Trinh Trinh khoanh chân ngồi trên ghế, nhắm mắt nỗ lực làm quen với những kiến thức vừa học.

Lần đầu tiếp xúc với võ công, nàng cảm thấy vô cùng tò mò.

Bạch Thanh Nhi tựa như một con rắn nhỏ không xương, vòng tay ôm lấy cổ hắn, nép sát vào lồng ngực vững chãi.

Đôi mắt nhìn dòng người hối hả ngoài phố qua khung cửa sổ, nàng khẽ giọng hỏi: “Trường Sinh quyết, huynh không tu luyện sao?”

Mộ Đạo Bạch nhìn những người đi đường đang tay xách nách mang dọn nhà trên phố, thần sắc bình thản đáp: “Luyện thứ này phải tự phế bỏ võ công vốn có. Dù sao Thiên Ma đại pháp cũng đủ tư cách lên bảng, không cần thiết phải học thêm. Ta đã kết hợp Trường Sinh quyết để chỉnh sửa lại Thiên Ma đại pháp một chút, bấy nhiêu đó là đủ dùng rồi.”Bạch Thanh Nhi không hỏi hắn đã sửa đổi những gì. Đó là bí mật riêng tư, vả lại nàng đoán chừng hắn cũng chỉ sửa vài chi tiết nhỏ nhặt mà thôi.

Dẫu sao nàng chưa từng nghe nói có ai đại cải được công pháp, làm vậy thà trực tiếp sáng tạo ra một môn võ công khác cho đỡ tốn công tốn sức.

Thần công đẳng cấp càng cao thì càng khó sửa.

Nàng không hề nghi ngờ thiên phú võ học của sư huynh, chỉ cảm thấy hắn còn quá trẻ.

Muốn sáng tạo võ công mới thì ít nhất cũng phải tầm ba, bốn mươi tuổi.

Năm đó, Thạch Chi Hiên cũng trạc tuổi ấy mới sáng tạo ra Bất Tử Ấn Pháp.

“Nhiệm vụ môn phái đã hoàn thành, bây giờ khắp nơi rối như tơ vò, tiếp theo chúng ta làm gì đây?”

Bạch Thanh Nhi ngửi mùi hương độc nhất vô nhị trên người hắn, khẽ nhắm mắt, cất giọng hỏi nhỏ.

Mộ Đạo Bạch bỗng rút từ trong ngực áo ra một cuốn sách bìa đen, lật qua lật lại.

Bạch Thanh Nhi biết rõ, bên trong cuốn sách đó ghi chép lại toàn bộ những kẻ có ân oán với sư huynh từ nhỏ tới lớn.

Vị sư huynh này của nàng bụng dạ hẹp hòi, xưa nay không hề để bụng, mà chỉ ghi hết vào sách.

“Đi làm thịt Biên Bất Phụ! Gần đây gã mới xuất hiện ở Giang Đô!”

Gấp cuốn sổ đen dày cộp lại, nhét vào túi áo trong, Mộ Đạo Bạch đằng đằng sát khí nói.

Bạch Thanh Nhi hoàn toàn không có ý kiến. Đối với tên dâm tặc từng mưu toan làm nhục mình, nàng hận không thể để gã chết sớm một chút.

Mọi người dùng xong bữa trưa ở khách điếm liền đứng dậy đi về phía nam thành.

Nam thành Giang Đô, trong một gian nhà dân.

Rầm!

Rầm rầm!

Khấu Trọng và Từ Tử Lăng lục tung cả căn phòng tìm kiếm nửa ngày trời, sau đó mang theo sắc mặt khó coi bước ra ngoài.

Từ Tử Lăng nhìn Mộ Đạo Bạch đang ngồi bên bàn đá trong viện, nói: “Sư phụ, chạy mất rồi! Nhìn dấu vết thì hẳn là đã đi từ hai ngày trước!”

Khấu Trọng ôm ra một cỗ thi thể bé gái, sắc mặt cực kỳ khó coi: “Sư phụ, tên súc sinh kia đã giết một bé gái! Đáng hận thật! Đứa bé mới chừng tám chín tuổi thôi mà! Quả thực là cầm thú!”

Mộ Đạo Bạch đứng dậy bước tới xem xét thi thể bé gái. Trước ngực đứa bé có một vết thương, y phục còn nguyên vẹn, trên người dính đầy máu tươi. Có lẽ gã chưa kịp giở trò đồi bại, lúc rời đi tiện tay đâm một kiếm, khiến đứa bé mất máu quá nhiều mà chết.

Hắn giúp bé gái đắp lại y phục, mũi khẽ ngửi ngửi rồi đi tới bên miệng giếng, phất tay hất văng phiến đá đè bên trên.

Mọi người đứng bên miệng giếng nhìn xuống, một luồng thi thối xộc thẳng vào mũi. Bên dưới có hai cỗ xác chết trôi bồng bềnh trên mặt nước, khuôn mặt đã trương phình không thể nhìn rõ.

Oẹ!

Hai thiếu niên lập tức chạy sang một bên nôn thốc nôn tháo.

Mộ Đạo Bạch chắp tay sau lưng đứng nhìn một lát, vẻ mặt không chút cảm xúc nói: “Khấu Trọng, Tử Lăng, đi báo quan đi.”

“Vâng!” Hai người vội vàng bụm miệng chạy tót ra khỏi tiểu viện.

Vệ Trinh Trinh cẩn thận từng li từng tí giúp thi thể bé gái chỉnh trang lại y phục. Khi nhìn thấy một vật, nước mắt nàng tuôn rơi lã chã, bụm miệng khóc không thành tiếng.

Chỉ thấy trong tay bé gái đang nắm chặt nửa chiếc màn thầu ăn dở.

Bạch Thanh Nhi đi tới bên cạnh, vỗ nhẹ lên vai nàng an ủi. Sau khi nhìn thấy chiếc màn thầu, nàng khẽ "ồ" lên một tiếng kinh ngạc, rồi ngồi xổm xuống gỡ tay đứa bé ra, cẩn thận quan sát chiếc màn thầu.

“Sư huynh, muội biết Biên Bất Phụ đi đâu rồi!”

Mộ Đạo Bạch xoay người nhìn chiếc màn thầu nàng đưa tới, vươn tay nhận lấy xem xét, chỉ thấy trên đó dùng máu viết một chữ “Nam”.

Đó là một chữ viết sai nét, viết hỏng, chỉ có thể coi là hơi giông giống, hẳn là bé gái học lỏm từ nơi nào đó.

Hắn khẽ miết lên dấu răng nhỏ trên chiếc màn thầu đã cứng ngắc như đá. Sau đó, hắn đi tới bên cạnh thi thể bé gái, ngồi xổm xuống xoa đầu đứa bé, khẽ nói: “Ca ca sẽ báo thù cho muội.”

Nói xong, hắn nhét chiếc màn thầu cứng ngắc vào ngực áo, đứng dậy nói với Bạch Thanh Nhi: “Một mình ta mới đuổi kịp gã. Hai tên nhóc Khấu Trọng cùng Trinh Trinh tu tập căn bản cần có hoàn cảnh yên tĩnh, Thanh Nhi muội dẫn bọn họ đi mua một tiểu viện hẻo lánh chút để ở tạm. Đợi ta trở về, đại khái khoảng một tuần là tới.”

“Được!” Bạch Thanh Nhi gật đầu, cất tiếng nhắc nhở: “Huynh cẩn thận một chút, Biên Bất Phụ không dễ giết đâu.”“Công tử cẩn thận.” Trinh Trinh ngoan ngoãn đứng bên cạnh, khẽ dặn.

Mộ Đạo Bạch gật đầu, vỗ nhẹ lên chiếc màn thầu cất trong ngực áo, không nói một lời, tung người bay vút ra khỏi viện.

“Đa tạ!”

Giữa không trung, Mộ Đạo Bạch bỗng ngoảnh đầu nhìn lại, bên tai dường như vừa văng vẳng giọng nói của một bé gái.

Bạn đang đọc [Dịch] Tổng Võ: Ta Đánh Nổ Tất Cả Bảng Xếp Hạng của Trú Ti

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    5h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!