“Người đâu, ban ghế cho trung thư lệnh.”
Thế nhưng Giả Hủ lại đầm đìa nước mắt, nghẹn ngào nói: “Thần đội ơn trời biển của bệ hạ, cảm kích khôn cùng, không lời nào diễn tả hết, thần thật sự là…”
Y nói đến đây thì không thể nói tiếp được nữa.
Chỉ có nước mắt không ngừng tuôn rơi.