Chương 18: [Dịch] Trọng Sinh 09: Khởi Đầu Trói Định Cửa Hàng Tài Phú

Tiền nhuận bút ra lò

Phiên bản dịch 9241 chữ

Mua xong đống đồ này, tiền nhuận bút tháng trước của Trần Phàm chỉ còn chưa tới 1200 tệ, cộng thêm sinh hoạt phí bố mẹ cho tuần này, tổng cộng được hơn 1300 tệ.

Nhìn thì có vẻ không nhiều, nhưng cũng đủ để hắn sống rủng rỉnh cho đến lúc nhận tiền nhuận bút tháng sau.

Về đến phòng trọ, hắn mở máy tính chuẩn bị đăng chương mới của hôm nay.

Chợt hắn nhận ra một vấn đề: máy tính không có mạng.

Chỗ hắn ở là một căn phòng trong khu sân vườn tư nhân gần trường do bố mẹ thuê cho. Chủ nhà khéo còn chẳng có máy tính, lấy đâu ra dây mạng.

Mẹ kiếp, thế này thì kẹt cứng rồi.

Ngả người ra ghế, Trần Phàm ngẫm nghĩ một lát, chợt hai mắt sáng rực lên.

Mua thẻ mạng không dây là được mà!

Thẻ mạng không dây thực chất chính là WiFi di động, có điều ở thời điểm năm 2009 người ta vẫn gọi nó là thẻ mạng không dây. Loại này thường dùng cổng USB, cứ cắm vào máy tính là vào được mạng.

Có thứ này rồi, hắn chẳng cần phải lóc cóc ra quán net nữa.

Nghĩ là làm, hắn lập tức đứng dậy, phi thẳng đến trung tâm dịch vụ gần nhất.

Một tiếng sau, Trần Phàm quay về phòng.

Trên tay xách theo một cái túi nhỏ.

Bên trong chính là chiếc thẻ mạng không dây 3G của China Telecom.

Sắc mặt Trần Phàm lúc này hơi khó coi, hắn không ngờ cái của nợ này lại đắt đến thế.

Tận 1150 tệ, bao gồm một thẻ mạng không dây 3G và cước phí sử dụng một năm. Mỗi tháng được 60 giờ truy cập mạng, miễn phí chuyển vùng toàn quốc.

Mẹ nó chứ, vừa mới nhẩm tính còn dư 1200 tệ, mua xong cái thẻ mạng là nhẵn túi luôn.

Trần Phàm hạ quyết tâm, đợi tháng sau nhận tiền nhuận bút, hắn nhất định phải đổi chỗ ở.

Đến lúc đó, thuê hay mua đứt luôn cũng được.

Với thành tích hiện tại, tiền nhuận bút tháng sau của hắn bèo nhất cũng phải mấy chục vạn.

Giá một căn hộ rộng 100 mét vuông thuộc tòa nhà chung cư có thang máy ở huyện thành bây giờ cũng chỉ tầm 15 vạn tệ, dư sức mua.

...

Sáng hôm sau.

Trong lớp học, thầy giáo Vật lý đang thao thao bất tuyệt giảng bài.

Trần Phàm nghe mà buồn ngủ rũ rượi.

Hắn lén rút điện thoại di động ra xem giờ, nhẩm tính xem còn bao lâu nữa thì tan học.

Tưởng Thần ngồi cạnh thấy thế, lập tức thì thầm hỏi: "Ông mua điện thoại di động rồi à?"

"Ừ." Trần Phàm gật đầu.

"Con máy này bao nhiêu tiền thế?"

"1600 tệ."

"Ông dùng tiền viết tiểu thuyết mua đấy à?"

"Tiền viết tiểu thuyết được một phần, cộng thêm tiền lì xì tôi tích cóp từ trước nữa."

Về khoản thu nhập từ việc viết tiểu thuyết, Trần Phàm chắc chắn sẽ không tiết lộ.

Hắn chẳng có tư tưởng vĩ đại kiểu dắt tay anh em cùng làm giàu, huống hồ quan hệ giữa hắn và Tưởng Thần bây giờ cũng chỉ là bạn bè bình thường.

Thế nên trước sự tò mò của Tưởng Thần, hắn chỉ đáp qua loa vài câu cho xong chuyện.

...

Những ngày tiếp theo, cuộc sống của Trần Phàm trôi qua đơn giản và cực kỳ nề nếp.

Ban ngày đi học, tối về phòng trọ gõ chữ. Có máy tính và thẻ mạng 3G rồi, hắn không cần phải ra quán net nữa, hiệu suất làm việc nhờ thế mà tăng cao rõ rệt.

Với lượng cập nhật đều đặn 3 vạn chữ mỗi ngày của Trần Phàm, tổng số chữ của bộ truyện đã lên tới khoảng 150 vạn. Tuy nhiên, bản nháp cũng vơi đi đáng kể, giờ chỉ còn lại tầm 70 vạn chữ.

Dưới tốc độ bạo chương khủng khiếp như vậy, độ hot của 《Kỷ Nguyên Cao Võ》 vẫn đang không ngừng bùng nổ.

Kể từ mức đặt mua lần đầu là 18847, lượt đặt mua trung bình đã tăng một mạch lên 6.8 vạn+. Con số này thực sự ở cái tầm quá sức kinh khủng.Đạt được thành tích này, ngoài chất lượng tác phẩm thì phải kể đến tốc độ ra chương kinh hoàng của Trần Phàm. Ở cái thời đại này, mỗi ngày cập nhật một vạn chữ đã được xem là "quái vật bạch tuộc" rồi, huống hồ chi là ba vạn chữ.

Ngay cả những Đại thần cùng thời như Khiêu Vũ, Tư Mã Tam, Tây Hồng Thị, Thổ Đậu cũng chỉ duy trì mức một vạn chữ mỗi ngày.

Còn Trần Phàm thì sao?

Ngày đầu tiên lên kệ đã bạo chương 30 vạn chữ, sau đó đều đặn mỗi ngày 3 vạn chữ, tính ra một tháng cày được tới 90 vạn chữ.

Khối lượng cập nhật gấp ba lần các Đại thần!

Dưới khu bình luận, ngày nào cũng có người điểm danh làm toán:

Mọt sách lão làng A Phi: Tôi tính rồi, ông thần này viết một ngày đủ cho tôi đọc trong nửa tiếng.

Quần chúng hóng hớt Tiểu Vương: Người ta ngày một vạn chữ gọi là quái vật bạch tuộc, lão này ngày ba vạn thì gọi là gì? Ma vương bạch tuộc à?

Dưới tốc độ cập nhật khủng khiếp như thế, độ hot của cuốn sách không những không giảm mà còn tăng lên ngùn ngụt.

Tiền đánh thưởng mỗi ngày đổ về không ngớt, tổng số Minh Chủ đã vượt mốc 200+. Trên bảng xếp hạng vé tháng, cuốn sách này liên tục giữ vị trí bá chủ.

Các chủ đề thảo luận trên diễn đàn Long Không cũng ngày càng sôi nổi. Thậm chí có người còn lập hẳn một topic để tranh luận xem 《Đấu Phá》 và 《Cao Võ》, đâu mới là thần thư số một của năm 2009.

Trần Phàm thỉnh thoảng lướt diễn đàn, đọc những bài tung hô mình nhưng trong lòng chẳng mảy may gợn sóng.

Dù sao hắn cũng tự biết thân biết phận, bản thân hoàn toàn là đi chép lại của người khác. Đâu có giống như Thổ Đậu - tác giả của 《Đấu Phá》, người ta mới là thiên tài thực sự.

Điều thực sự làm Trần Phàm bất ngờ là có vài lần, hắn vô tình nghe thấy mấy nam sinh trong lớp đang bàn tán về tiểu thuyết của mình.

Cảm giác này khiến hắn thấy hơi kỳ kỳ.

Không biết mấy cậu chàng đó mà biết tác giả đang học cùng trường, thậm chí là ngồi ngay trong cùng một lớp thì sẽ có biểu cảm gì nhỉ?

Cứ thế, một tháng chớp mắt trôi qua.

Ngày 11 tháng 12, thứ Sáu, ngày tiền nhuận bút về tài khoản.

Nhờ hệ thống thông báo cùng với tin nhắn SMS từ ngân hàng, hắn biết tiền đã về. Nhưng nói gì thì nói, phải tận mắt nhìn thấy con số thì mới yên tâm được.

Thế nên, hắn vẫn tranh thủ giờ nghỉ trưa để chạy ra chi nhánh Ngân hàng Xây dựng.

Đút thẻ, nhập mật khẩu, chọn tra cứu số dư.

Màn hình lập tức nhảy ra một dãy số:

976.247,50 tệ

Chín mươi bảy vạn sáu ngàn tệ!

Nhìn con số này, ngón tay đang chỉ vào màn hình của Trần Phàm bất giác run lên.

Gần một triệu tệ tiền nhuận bút!

Khoản tiền khổng lồ này bao gồm doanh thu từ lượt đặt mua trên Qidian, tiền đánh thưởng của độc giả, và cả phần trăm doanh thu từ kênh không dây.

Đừng nói là kiếp này, ngay cả kiếp trước hắn cũng chưa từng được sờ vào số tiền lớn đến thế. Không ngờ chỉ mới Trọng sinh được vài tháng, hắn đã kiếm được ngần này.

Tuy chẳng thể đem so với mấy nam chính trong tiểu thuyết Trọng sinh, phẩy tay vài tháng là kiếm cả trăm triệu tệ...

...nhưng với Trần Phàm, thế này đã là quá mãn nguyện rồi.

Nói thật, nếu không có hệ thống, tự hắn vắt óc ra viết thì giỏi lắm mỗi tháng cũng chỉ kiếm được vài ngàn tệ, thậm chí còn bèo bọt hơn.

Có được ngày hôm nay đã là chuyện mà kiếp trước hắn nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới.

Trần Phàm hít sâu một hơi, rút thẻ ra rồi bước khỏi ngân hàng.

Ánh nắng chiếu rọi lên người, ấm áp lạ thường.

Hắn nheo mắt, khóe môi bất giác cong lên.

Đủ thỏa mãn rồi.

Tiết học đầu tiên của buổi chiều.

Trần Phàm chống cằm, nụ cười vẫn vương trên môi.

Trên bục giảng, giáo viên Sinh học đang thao thao bất tuyệt về sơ đồ phân chia tế bào. Nhưng Trần Phàm chẳng lọt tai được chữ nào, trong đầu hắn lúc này chỉ nhảy múa đúng một dãy số trên thẻ ngân hàng.982.347,50.

98 vạn.

Có tiền rồi thì làm gì đây nhỉ?

Mua nhà? Chắc chắn phải mua rồi. Nhưng mua nhà xong thì sao nữa? Mua xe à? Mình còn chưa có bằng lái, cơ mà mua cho bố một chiếc xe, rồi sắm cho mẹ cái vòng vàng cũng được đấy chứ.

“Trần Phàm, mày nghĩ cái gì mà cười biến thái thế?”

Một giọng nói vang lên từ bên cạnh.

Trần Phàm quay đầu sang, thấy Tưởng Thần đang nghiêng đầu nhìn mình, trên mặt viết rành rành hai chữ "hóng hớt".

“Đang nhớ lại một em gái xinh tươi tao gặp hôm nay ấy mà~” Trần Phàm tiện miệng đáp.

Vừa nghe thấy gái đẹp, Tưởng Thần lập tức tỉnh cả ngủ: “Gái đẹp á? Đẹp cỡ nào, có xinh hơn Lâm Hi lớp chuyên không?”

Trần Phàm nghe vậy thì ngạc nhiên liếc nhìn Tưởng Thần. Cái thằng nhóc mày rậm mắt to này, không ngờ cũng có ý với Lâm Hi cơ đấy.

“Cũng tầm tầm đấy, nhưng không phải nữ sinh trường mình đâu, tao vô tình thấy ở ngoài trường.” Trần Phàm tiếp tục chém gió.

“Ngoài trường á?” Hai mắt Tưởng Thần sáng rực lên, “Chỗ nào ngoài trường?”

“Ngay cửa Hiệu sách Tân Hoa.” Trần Phàm cứ thế bịa đại, “Tóc xõa ngang vai, mặc quần tất đen, đi đôi giày da nhỏ, dáng dấp... nói chung là xinh lắm.”

“Quần tất đen á?” Mắt Tưởng Thần càng sáng rực hơn nữa.

Trần Phàm nhìn cái bộ dạng này của gã, suýt nữa thì phì cười.

“Mày nhìn chuẩn là quần tất đen không đấy?” Tưởng Thần hạ giọng hỏi dồn, vẻ mặt vừa phấn khích vừa biến thái.

“…Tao chắc chắn.” Trần Phàm cố nhịn cười.

Tưởng Thần nuốt nước bọt, nhoài người lên bàn sáp lại gần hơn: “Tầm bao nhiêu tuổi? Trông giống học sinh hay người đi làm rồi?”

“Chắc là học sinh, cũng trạc tuổi bọn mình thôi.”

“Thế ẻm có hay đến Hiệu sách Tân Hoa không?”

“Tao biết thế quái nào được?” Trần Phàm dang hai tay, “Tao cũng mới gặp có một lần.”

Tưởng Thần nghe xong, trên mặt lộ ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ.

Vài giây sau, gã đột nhiên vỗ bàn cái "đét": “Quyết định rồi, mai tao ra Hiệu sách Tân Hoa cắm chốt cả ngày!”

Trần Phàm ngớ người: “Mày nói thật đấy à?”

“Đương nhiên là thật!” Tưởng Thần hùng hồn tuyên bố, “Gái đẹp mặc quần tất đen đấy, lỡ làng này thì không còn chợ khác đâu!”

Trần Phàm há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong.

Thằng ngu này, thế mà cũng tin sái cổ.

“Thế thì mày cứ đi đi.” Hắn vỗ vỗ vai Tưởng Thần, “Chúc mày thành công nhé.”

Bạn đang đọc [Dịch] Trọng Sinh 09: Khởi Đầu Trói Định Cửa Hàng Tài Phú của Bắc Cực Một Hữu Ngư

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    12h ago

  • Lượt đọc

    20

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!