Lúc này.
Nghe thấy động tĩnh, Trương Hữu bước ra từ phòng ngủ phụ. Dù vừa rồi vì Tiểu Tử San nên hắn đã tắt đèn giả vờ ngủ, nhưng thật sự nằm xuống rồi lại không tài nào ngủ được.
Khi công việc bận rộn, hắn luôn nghĩ rằng không phải làm việc mà được ngủ một giấc tuỳ thích là một điều hạnh phúc.
Đến khi thật sự có thể ngủ tuỳ thích, hắn mới phát hiện ra điều mình từng cho là hạnh phúc lại chẳng còn hạnh phúc nữa. Chủ yếu là cơn buồn ngủ chết tiệt này cứ như người phụ nữ ngoại tình vậy, thỉnh thoảng ở nhà, thỉnh thoảng lại chạy theo người khác mất rồi.