Dù còn hơn chục ngày nữa mới đến Lập xuân, nhưng thành phố dường như đang cố níu giữ ánh sáng ban ngày lâu hơn một chút.
Trước đây cứ chưa đến sáu giờ tối là cả thành phố đã chìm vào màn đêm, nhưng hai hôm nay, trời sáng đến tận sáu giờ hai mươi mới tắt nắng. Chắc một thời gian nữa sẽ còn muộn hơn, đến lúc dân văn phòng nhận ra sự thay đổi này thì có lẽ mùa xuân đã về rồi.
“Cô sinh viên về rồi đấy à!?”
Nghe thấy tiếng động ngoài phòng khách, Khương Y Nhân đang nấu cơm liền thò đầu ra, cười tươi rói: “Thế nào!? Tối nay bố đón muộn một chút, con có giận không đấy!?”