Lên đến mặt đường, Lý Kiến Quốc đặt con linh dương xuống. Lý Long rút dao đưa cho anh trai, còn mình thì lấy dây thừng trong cốp xe ra, trói gô con linh dương nhỏ bị thương lại để nó khỏi giãy giụa.
Lý Kiến Quốc nhận lấy dao, rạch một đường lên bụng con linh dương chết, một luồng khí hôi rình lập tức xộc ra.
"Anh cả, không cần lột da đâu. Cứ banh ra cho khí nóng trong bụng thoát bớt, rồi cho vào bao tải xếp lên xe, về nhà hẵng lột." Lý Long xử lý xong con linh dương nhỏ, thấy điệu bộ của Lý Kiến Quốc định lột da ngay bên lề đường liền cản lại, "Ở ngoài này không tiện đâu."
"Được." Lý Kiến Quốc rút dao lại, quẹt nhẹ lên da linh dương để chùi sạch vết máu, rồi quay chuôi dao đưa trả cho Lý Long."Tấm da này đẹp thật đấy, trên mặt còn có một lớp lông tơ dày đặc," Lý Kiến Quốc nói, "Đến lúc lột da ra, phải làm cho mẹ một chiếc áo khoác lông để mặc mới được."