"Thật không đấy?" Kẻ cầm đầu là một gã đàn ông trung niên ngoài bốn mươi, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn màu xám, hói kiểu địa trung hải, mặt mày nhẵn nhụi không râu. Trông tướng mạo có vẻ thư sinh nhưng ánh mắt lại láo liên, nhìn kiểu gì cũng không giống người đàng hoàng.
Lúc nói chuyện, gã theo thói quen vuốt lại mấy sợi tóc lưa thưa trên đầu, vừa cảnh giác vừa nghi ngờ vặn vẹo:
"Cái Đông Oa Tử này còn chắc chắn thế này, cần quái gì phải sửa? Tôi nói cho các người biết, đừng có mà lòe nhau. Chúng tôi vẫn còn bảy, tám anh em nữa đi ra ngoài chưa về, lát nữa là có mặt ngay đấy... Cái Đông Oa Tử này chúng tôi nhất quyết ở lại, không dọn đi đâu hết."