"Ừ, đúng thế, chú thấy Hải Quân cũng có vẻ nhắm mắt làm ngơ, chuyện này..."
"Chú không cần bận tâm đâu, lát nữa cháu sẽ nói với mọi người, ngày mai đan thêm một ngày nữa, sáng ngày kia dọn dẹp đồ đạc chuẩn bị về luôn. Bọn họ cũng chẳng còn mấy thời gian mà đi làm ba cái việc khác..."
"Vậy chú khuyên cháu tốt nhất là đừng nói." Tạ Vận Đông ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Cháu mà nói ra, chắc chắn sẽ có người muốn tranh thủ ngày cuối cùng để giở trò. Chi bằng sáng ngày kia cháu cứ đánh xe đến thật sớm, nhân lúc mọi người đang ăn sáng thì tuyên bố luôn, sau đó kiểm đếm, bốc hàng lên xe rồi chở thẳng mọi người về nhà. Như thế thì có kẻ muốn giở trò cũng chẳng kịp nữa."
Lý Long nghĩ cũng phải, liền gật đầu đồng ý.