"Tôi có quen biết gì Thẩm gia đâu mà chen vào được câu nào, lúc đấy tôi lo sốt vó lên được. May thật, may là tôi còn quen biết Chủ tịch Kiều."
"Tôi đành đánh liều kể chuyện này với Chủ tịch Kiều, không ngờ chị ấy quả thật rất trượng nghĩa, chỉ đáp lại bốn chữ 'Chờ điện thoại của tôi'. Kết quả là chỉ một loáng sau, Ngọc Minh đã được thả ra rồi!"
"Bữa tiệc tối nay chủ yếu là để em chính thức nói lời cảm ơn đến Chủ tịch Kiều. Nếu không có chị, thằng bé Ngọc Minh nhà em sợ là phải ăn Tết trong đồn rồi!"
Bành Lăng Quyên nói đến chỗ xúc động, vành mắt cũng đã ươn ướt.