Chương 68: [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức

Phúc vượng, tài vượng, vận khí vượng

Phiên bản dịch 9234 chữ

Ngày 15 tháng 11, Chính quyền huyện Văn Khúc chính thức ban hành văn bản số 56 năm 2003 – "Thông báo về việc điều động, bổ nhiệm và miễn nhiệm chức vụ đối với đồng chí Đặng Kiến Ba và các đồng chí khác".

Văn bản lần này liên quan đến nhân sự của sáu cán bộ cấp phó khoa, trong đó có một sự điều chỉnh thoạt nhìn thì rất bình thường nhưng ngẫm lại mới thấy vô cùng thâm thúy:

"Bổ nhiệm đồng chí Lương Vệ Quốc giữ chức Phó Cục trưởng Cục Công an huyện Văn Khúc, miễn nhiệm chức vụ Đồn trưởng Đồn Công an xã Mai Hoa."

Và đối lập với đó là dòng thông báo: "Miễn nhiệm chức vụ Phó Cục trưởng Cục Công an huyện Văn Khúc của đồng chí Tạ Khải".

Người tinh ý nhìn qua là biết ngay, đây rõ ràng là động thái ép Tạ Khải phải nhường ghế cho người khác.

Nhận được tin này, Lương Duy Thạch vừa bất ngờ vừa mừng rỡ. Hắn dò hỏi từ chỗ Lưu Vận Sinh mới biết, hóa ra là Bí thư Tống đích thân mở lời đề nghị, sau đó Cục Công an làm báo cáo, cuối cùng Chính quyền huyện mới ra quyết định.

Trong lòng hắn không khỏi dấy lên niềm cảm kích sâu sắc đối với Bí thư Tống.

Lão Tống này chơi được đấy, ít nhất là với hắn thì không chê vào đâu được!

Giờ đây, hắn thật lòng hy vọng lão Tống có thể tai qua nạn khỏi vào dịp cuối năm nay. Được như thế, dù hắn không đi theo Thẩm Tình Lam thì tiếp tục lăn lộn dưới trướng lão Tống cũng chẳng thiệt thòi gì.

Cuối tuần, hắn tranh thủ về nhà ăn cơm. Nhìn cái vẻ mặt của ông già, rõ ràng là sướng râm ran mà cứ cố ra vẻ điềm nhiên, Lương Duy Thạch suýt chút nữa thì phì cười.

Thằng ranh con, mày cười cái gì đấy? – Mắt Lương Vệ Quốc tinh đời cỡ nào, liếc qua là thấy ngay khóe miệng thằng con đang nhếch lên, ông liền sa sầm mặt mũi hỏi.

Cục trưởng Lương bớt giận nào, con chỉ đang cảm thấy lãnh đạo huyện và chú Lưu thật biết dùng người. Việc điều động bố về Cục phụ trách mảng hình sự và trị an đúng là quyết định sáng suốt nhất của các sếp. – Lương Duy Thạch nghiêm túc nịnh nọt.

Mày thì biết cái đếch gì. Trị an với hình sự toàn là cục khoai nóng phỏng tay cả đấy. Tháng kia vừa tóm cổ Đinh Cường với Quách Thiết xong, cũng có thấy tình hình an ninh trong huyện khá khẩm hơn đâu. Ngược lại, đám tép riu bên dưới lại càng lộng hành, ba ngày hai bữa lại tụ tập đánh lộn.

Lương Vệ Quốc nhíu mày, ly rượu đưa đến bên miệng rồi lại quên uống, giọng đầy phiền muộn:

À đúng rồi, nghe nói dạo này nổi lên một thằng tên là "Long ca", thu nạp không ít đàn em cũ của băng Đinh Cường, suốt ngày gây chuyện thị phi. Cứ đà này không khéo nó lại thành Đinh Cường thứ hai mất...

Nghe thấy cái danh xưng "Long ca" kêu thì kêu thật nhưng lại chẳng ra cái thể thống gì, Lương Duy Thạch không nhịn được phải đưa tay day trán.

Trương Tiểu Long, cái thằng khốn này đúng là ngấm phim "Cổ Hoặc Tử" quá nặng rồi. Hắn đã khuyên rát cả họng bảo nó rửa tay gác kiếm, tu chí làm ăn mà vẫn không lay chuyển được cái tính cố chấp của thằng này.

Mà thôi không sao, "người dạy người trăm lời không nghe, đời dạy người một lần nhớ mãi".

Suy cho cùng, vẫn là do chưa từng vấp ngã đau đớn nên chưa sáng mắt ra được.

Nghĩ đoạn, hắn lập tức nghiêm mặt, ra chiều trịnh trọng hiến kế:

Trước đây lúc Tạ Khải làm Phó Cục trưởng cứ ù lì không chịu làm gì, nên an ninh trật tự trong huyện mới nát như thế. Con nghĩ đối với mấy thành phần lưu manh này, tuyệt đối không thể nương tay. Ví dụ như mấy cái thằng Long ca, Xà ca gì đó, bố cứ phải đánh mạnh, đánh rát vào. Thằng nào đủ tuổi tống vào trại tạm giam thì đừng có cho đi tạm giữ hành chính.

Lương Vệ Quốc im lặng một lát, sau đó trừng mắt nhìn thằng con:

Mày định dạy khôn bố mày đấy à?

Lương Duy Thạch cười hì hì. Dạy bố làm việc thì con không dám, nhưng đợi ra Giêng biếu bố một món quà thăng quan tiến chức to đùng thì con làm được.Khởi đầu đã thuận lợi thế này, con nhất định phải thừa thắng xông lên, quyết tâm giúp bố kiếm cái ghế lãnh đạo huyện cho oách.

Dĩ nhiên, hắn cũng chẳng quên người anh em "chung lưng đấu cật" kiếp trước, từng cùng hắn gánh tội thay – Phó Đại đội trưởng Đại đội Quản lý Trị an Trình Dũng. Giờ đây Trình Dũng đã là cấp dưới của bố, màn "phú quý ngập trời" này vừa khéo có thể giúp cả hai cùng thăng tiến.

Cô giáo Đào ngồi bên cạnh thấy chồng ra vẻ "dạy dỗ" con trai thì xót con, lập tức sầm mặt: "Con nó nói sai chỗ nào? Mấy cái ngữ lưu manh ấy không lo trị sớm cho mạnh tay, sau này kiểu gì cũng gây họa lớn. Ông nhớ lại hồi tháng kia xem, con trai mình chỉ ra ngoài ăn bữa cơm mà bị thằng côn đồ Đại Bưu chém bị thương đấy. Lúc ấy cảnh sát sờ sờ ra đó mà có thấy tích sự gì đâu!"

Vụ này Lương Duy Thạch vốn định giấu nhẹm đi, nhưng hôm về nhà bị mẹ tinh ý phát hiện vết sẹo trên cánh tay, bị bà gặng hỏi mãi đành phải khai thật.

Lương Vệ Quốc đặt ly rượu xuống, nhìn vợ cười khổ: "Chuyện không đơn giản thế đâu. Có điều, câu chốt hạ vừa rồi của bà lại nói trúng phóc vào gốc rễ vấn đề đấy: 'Có cảnh sát ở đó cũng chẳng thấy tích sự gì'!"

Lương Duy Thạch vội vàng hùa theo: "Chuẩn, chuẩn ạ! Sở dĩ bọn lưu manh xã hội đen đó đánh mãi không hết, một phần lớn là do cảnh sát không dám quản, cũng chẳng muốn quản."

Tại sao không dám quản? Vì thằng này vỗ ngực bảo quen Phó Cục trưởng, thằng kia dọa quen lãnh đạo Ủy ban Chính trị và Pháp luật. Một cú điện thoại gọi xuống, không thả người không được, xui xẻo còn bị chửi cho vuốt mặt không kịp.

Tại sao không muốn quản? Vì quản cũng công cốc, chẳng được thưởng mà còn nguy hiểm. Lương ba cọc ba đồng vài trăm tệ mỗi tháng, liều mạng làm gì?

Đó chính là nỗi lòng chung của cảnh sát cơ sở.

Ngay cả ông anh chiến hữu của Lương Duy Thạch là Đại đội trưởng Trình, nhiều khi bị áp lực bên trên dồn xuống cũng đành mắt nhắm mắt mở cho qua.

Lần này Lương Vệ Quốc không bắt bẻ con trai nữa, ông gật đầu tán thành rồi khẽ thở dài.

Từ Sở trưởng đồn công an thăng lên Phó Cục trưởng, ông đương nhiên mừng, nhưng áp lực cũng chẳng nhỏ.

Ông không giống tên Tạ béo kia, suốt ngày chỉ biết chấm mút vơ vét. Thái độ làm việc của ông trước giờ vẫn vậy: Một là không làm, đã làm là phải ra trò.

Với lại, vừa rồi ông cố tình nghiêm mặt với con trai, chẳng qua cũng chỉ để giữ chút uy nghiêm, sĩ diện của người làm cha mà thôi.

Người ta nói: Ba mươi năm trước nhìn cha kính con, ba mươi năm sau nhìn con kính cha.

Hôm ông về Cục dự họp Đảng ủy, từ trên xuống dưới, kể cả Cục trưởng Lưu Tuấn Thành, ai nấy đều niềm nở, nhiệt tình. Thỉnh thoảng ông còn nghe loáng thoáng có người sau lưng ghen tị xì xầm: "Ai bảo Lão Lương đẻ được thằng con mát tay thế chứ!"

Sự thật đúng là thế. Nếu không phải con trai ông làm Thư ký cho Bí thư Huyện ủy, lại được Bí thư Tống hết lòng tin tưởng và trọng dụng, e rằng cả đời này ông cũng chẳng có cửa thăng chức.

Nói thật lòng, tâm trạng Lương Vệ Quốc lúc này rất phức tạp. Phần lớn là vui mừng, tự hào, an ủi, bùi ngùi, nhưng xen lẫn trong đó là chút chua xót và chạnh lòng vì cảm giác "cha không bằng con".

Thoáng cái lại một tháng nữa trôi qua.

Suốt quãng thời gian này, Lương Duy Thạch cảm thấy cuộc đời mình chưa bao giờ thuận buồm xuôi gió đến thế.Tuy chưa đến mức "cảm thấy đời đã lên đến đỉnh", nhưng dùng câu "Phúc vượng, tài vượng, vận khí vượng - Gia hưng, nhân hưng, sự nghiệp hưng" để hình dung tình cảnh hiện tại thì quả là chuẩn không cần chỉnh.

Đầu tiên là việc thành lập Công ty Thương mại Nông sản Bằng Trình. Lương Duy Thạch góp vốn ba mươi vạn, còn Trình Vũ Bằng và Hác Minh Thần mỗi người mười vạn.

Trình Vũ Bằng phụ trách thu mua, Hác Minh Thần lo đầu ra, còn cô em họ Lương Giai Tuệ thì quản lý thu chi.

Nói cho sang mồm thì ba người lần lượt giữ chức Tổng Giám đốc kiêm Trưởng phòng Nhân sự, Phó Tổng Giám đốc kiêm Trưởng phòng Kinh doanh, và Giám đốc Tài chính kiêm Trưởng phòng Hậu cần.

Hiện tại, công ty đã hoàn tất khảo sát sản lượng nông sản quanh khu vực quê nhà Hưng Hà trấn. Dự kiến ăn Tết xong sẽ bắt tay vào ký hợp đồng với bà con, chính thức đưa việc thu mua vào guồng.

Tiếp đến là chuyện ông già nhà hắn được thăng chức Phó Cục trưởng, còn mẹ thì được bình bầu danh hiệu giáo viên ưu tú.

Kế đó là bài báo cáo điều tra do chính tay hắn chấp bút đã được đăng trên báo Đảng tỉnh Cát Hưng. Dù bản thân không quá để tâm, nhưng hắn vẫn thấy khá tự hào. Còn trong mắt các lãnh đạo Huyện ủy, đây quả là một vinh dự hiếm có.

Cuối cùng, và cũng là điều quan trọng nhất, hắn và Lý Thanh Nghiên đang ở tận Giang Nam ngày nào cũng thủ thỉ qua điện thoại. Tình cảm đôi bên ngày càng mặn nồng, có lẽ chỉ còn cách nhau một lớp giấy mỏng nữa thôi.

Ngoài những chuyện vui đó ra, hắn còn cảm nhận sâu sắc "sức nặng" của cái mác Liên lạc viên Bí thư Huyện ủy.

Rõ ràng bản thân chỉ là một Khoa viên bình thường, thế mà mấy vị sếp sòng ở các cơ quan ban ngành cứ mở miệng ra là một tiếng "Trưởng phòng Lương", hai tiếng "Trưởng phòng Lương". Ngay cả lãnh đạo bên Huyện ủy và Chính quyền huyện khi gặp hắn cũng cười tươi rói, thái độ hòa nhã, thân thiết đến lạ.

Thành thật mà nói, Lương Duy Thạch không hề ghét cảm giác này. Tuy nhiên, hắn luôn giữ cho mình một cái đầu lạnh. Hắn thừa hiểu rằng tất cả những đãi ngộ đặc biệt hiện tại đều được xây dựng trên nền tảng thân phận Liên lạc viên của Bí thư Huyện ủy.

Một khi hắn không còn là Liên lạc viên, hoặc Tống Khải Hiền không còn ngồi ghế Bí thư Huyện ủy, thì vị thế của hắn sẽ lập tức đảo lộn hoàn toàn.

Lương Duy Thạch không quên rằng, chỉ vài ngày nữa thôi, tháng Mười Hai sẽ chính thức khép lại!

Bạn đang đọc [Dịch] Trùng Sinh Quan Trường: Ta Thật Không Muốn Lại Tăng Chức của Dĩ Mặc Vi Phong

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    3d ago

  • Lượt đọc

    298

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!