"Hừ, chạy trời không khỏi nắng!"
Sáng hôm sau, Vương Nhuệ Phong cất công đến tận văn phòng của Lương Duy Thạch để bàn về chuyện này, lời lẽ lộ rõ vẻ khinh thường.
Dù Sở Viễn Hàng đã cố tình tung hỏa mù, giữa chừng đổi điểm đến tận hai lần, nhưng theo nhận định của cơ quan công an, khả năng hắn trốn về tỉnh Sơn Nguyên là cao nhất.
Trong mắt thị trưởng Vương, trốn được mùng một chứ chẳng thoát được ngày rằm. Dù sao hắn và bí thư Duy Thạch cũng quyết tâm "thừa thắng xông lên, đuổi cùng giết tận", truy lùng tên cặn bã họ Sở kia đến cùng mới thôi!