Nhìn Ngụy Vô Nha bị ném ra ngoài cốc như một con chó chết, Đại trưởng lão lo lắng nói: "Gia chủ, chúng ta làm như vậy, e là đã đắc tội chết với Ngụy gia ở Ngô Châu rồi."
Lý Hành Ca lắc đầu: "Thế thì đã sao? Từ khoảnh khắc Ngụy gia thò tay vào Dương Châu, bọn chúng đã là kẻ thù của Lý gia ta rồi. Đã là kẻ thù, thì lấy đâu ra chuyện đắc tội hay không đắc tội?"
Hắn xoay người, nhìn Lý Huyền Thông, thản nhiên nói: "Đối phó với kẻ thù, tỏ ra yếu thế và thỏa hiệp chỉ khiến chúng được đằng chân lân đằng đầu, càng thêm khinh thường. Chỉ có cường thế mới khiến chúng không nhìn thấu được thực hư của Lý gia, từ đó mới e dè chùn bước!"
"Gia chủ nói chí phải, là do lão phu lo lắng quá nhiều rồi." Đại trưởng lão thở dài một tiếng.