Từ đường Ngụy gia thâm u trang nghiêm, từng hàng đèn dầu lặng lẽ cháy.
Ánh mắt Ngụy Bình Sinh dừng lại trên ngọn đèn màu tử kim bắt mắt nhất trên đài, đó là một luồng thần hồn chân hỏa mà Ngụy Diệc Nhân lưu lại Ngụy gia.
Lúc này, thần hồn chân hỏa của Ngụy Diệc Nhân đã ảm đạm đến cực điểm, chỉ còn lại một đốm sáng le lói chập chờn trong đài đèn.
Thấy thần hồn chân hỏa của Ngụy Diệc Nhân vẫn chưa tắt, Ngụy Bình Sinh mới âm thầm thở phào nhẹ nhõm.