Dọc đường đi, Ngụy Vô Ương nhìn thấy đệ tử Lý gia, bất luận nam nữ già trẻ, tinh thần ai nấy cũng hăng hái, tu vi vững chắc. Đáng quý hơn là, trên mặt mỗi người đều mang theo một cỗ nhuệ khí hăm hở vươn lên. Toàn bộ gia tộc toát ra sức sống bừng bừng, khác biệt hoàn toàn với một thế gia lâu đời nhưng khó tránh khỏi vẻ xế bóng ảm đạm như Ngụy gia bọn hắn.
Trong lúc Ngụy Vô Ương còn đang thầm cảm thán, tại góc rẽ phía trước, một thiếu nữ mặc váy trắng nhã nhặn thướt tha bước tới.
Thiếu nữ kia thoạt nhìn chỉ chừng mười sáu tuổi, mắt sáng răng trong, khí chất thanh thoát, quanh thân lờ mờ có linh khí lưu chuyển, vậy mà lại là tiên thiên cảnh giới!
Ngụy Vô Ương có thể nhìn ra, thiếu nữ này tuyệt đối không phải nhờ vào thuật trú nhan.