Lý Hành Ca nhìn Ngô Nhân, ánh mắt sâu thẳm tựa giếng cổ, không chút gợn sóng, chẳng thể nhìn ra hỉ nộ.
Tất cả mọi người nín thở.
Bầu không khí trong đại điện tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ngô Nhân quỳ rạp trên mặt đất, bộ quan bào trên người đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.