"Tên tiểu tử đó?"
Tào Chính Hùng cau chặt mày, trong mắt lóe lên tia cảm xúc phức tạp khó tả.
Là phẫn nộ, là hối hận, hay có lẽ còn vương chút nhung nhớ đã bị bụi trần phong kín từ lâu.
Lão hừ lạnh: "Văn Chiêu, ngươi hồ đồ rồi sao? Tên tiểu tử kia năm đó chẳng qua chỉ là một gã tán tu Trung Thổ không gốc không gác, vừa mới đột phá nhục thân cảnh. Hắn dắt Nguyệt Anh đi một mạch hơn ba mươi năm, bặt vô âm tín, sống chết ra sao còn chưa rõ. Dù cho còn sống thì có thể có bao nhiêu bản lĩnh? Trông cậy hắn tới cứu Tào gia ta ư, hừ!"