A Ngốc ôm bụng lồm cồm bò dậy, vẻ mặt đầy tủi thân, chẳng dám hé răng nửa lời.
A Mộc mặt mày ủ rũ:
"Vậy phải làm sao đây? Tinh nhuệ đâu phải dễ tìm."
Kim Mộc Chân cười lạnh một tiếng, ánh mắt quét về phía dãy núi trùng điệp nhấp nhô bên ngoài Lẫm Sơn phủ: