Trần Giang Hà thuận miệng đáp một câu, giữ đủ thể diện cho tử kim ngưu.
Nhưng trong lòng hắn lại sáng như gương, Mộ Chi Lễ chắc chắn là ngán ngẩm con trâu trước mắt này. Đánh không được, mắng cũng không xong.
Lại càng không muốn dính dáng tới nó, nên vừa gặp mặt chỉ còn cách vắt chân lên cổ mà chạy.
Nếu không thì lại phải nghe một tràng lời lẽ chướng tai.