Phượng Bát Ca chỉ cảm thấy toàn thân được một luồng nhu quang bao bọc, cả người nhẹ bẫng, tựa như cánh bèo trôi dạt theo dòng nước.
Đợi đến khi lực đạo ấy tan đi, hắn đã đặt chân xuống đất vững vàng.
Dưới chân rõ ràng là mây, nhưng lại cứng rắn như mặt đất lát bằng bạch ngọc.
Phóng tầm mắt ra bốn phía chỉ thấy biển mây mờ mịt, xa xa có một tòa cung khuyết sừng sững uy nghi, kim quang tỏa ra vạn trượng, thụy khí buông xuống ngàn dải.