"Nói đi cũng phải nói lại, ngươi dường như hơi nghiêm túc quá rồi thì phải?"
Thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Đường Bỉnh Văn, Giang Lưu vẫn cười hì hì: "Ngươi nên cười nhiều một chút, nếu không sẽ mau già lắm đấy."
"Ta đã ở cái tuổi này rồi, có già thêm chút nữa cũng chẳng sao. Ngược lại là thiếu niên như ngươi, sinh mạng đến đây đành phải chấm dứt, thật đáng tiếc! Thật đáng than!"
Đường Bỉnh Văn thở dài một tiếng, nhưng sâu trong đáy mắt lại lóe lên tia hàn quang: "Phàm là kẻ dám coi thường Đường môn, rốt cuộc đều phải bỏ mạng dưới tay đệ tử Đường môn."