So với cái Thiên Lôi Cổ chó má hắn tự mày mò ra, thứ này hữu dụng hơn quá nhiều, lại càng nhằm đúng chỗ hiểm.
Theo bảo bối hiện hóa ra bên ngoài, nó trực diện quạt thẳng về phía Vương Dực một cái. Trong khoảnh khắc, Vương Dực tựa như một cục than nhìn ngoài thì sạch sẽ, nhưng vô số luồng âm phong đen kịt lại như bụi than, bị quạt bật ra từ lỗ chân lông sau lưng hắn.
Làm vẩn đục cả một vùng không khí.
Huyền Đức Tiên vung tay, ngưng những luồng âm phong ấy thành một viên châu, thu vào lòng bàn tay. Quan sát một phen, lão lập tức nhận ra điểm đặc thù của thứ âm phong này.