Chương 42: [Dịch] Tu Tiên: Ta Thật Sự Không Hề Muốn Làm Liếm Cẩu!

Người một nhà thì phải chỉnh tề!

Phiên bản dịch 9654 chữ

Vừa hô hoán, Diệp Thần vừa thuận tay ném ra từng đạo Hỏa Cầu thuật.

Đánh sập liên tiếp mấy bức tường ngoài của các sân viện xung quanh.

Đám tu tiên giả bên trong cũng được một phen giật nảy mình.

Động tĩnh gây ra vô cùng lớn.

Gã đàn ông trung niên đang nằm bẹp dưới đất, đau đến mức váng đầu mờ mắt cũng phải kinh ngạc trước pha xử lý này của Diệp Thần.

Gã biết Diệp Thần sẽ gọi người tới.

Nhưng gã cứ ngỡ hắn sẽ tìm trưởng bối Diệp gia ra tay giải quyết tỷ đệ Kim gia.

Nào ngờ, Diệp Thần lại trực tiếp gọi đội chấp pháp.

Còn về việc đánh sập tường ngoài, gã trung niên lại nhìn thấu được ý đồ.

Ngân Nguyệt tập thị hoàn toàn thuộc về Mạc gia.

Mọi tu tiên giả cư ngụ tại đây đều phải trả tiền thuê nhà.

Hư hại một nhành cây ngọn cỏ cũng phải bồi thường.

Giờ đây nơi này biến thành một mớ hỗn độn, kiểu gì cũng phải có kẻ đứng ra bồi thường tổn thất cho Mạc gia.

Bản thân gã sắp chết đến nơi, trên người cũng chỉ có vài viên hạ phẩm linh thạch.

Mà Diệp Thần lại là người bị tập kích, hơn nữa còn là con em thế gia.

Mạc gia không thể nào làm khó dễ Diệp Thần.

Vậy nên, động lực để bọn họ đi tìm tỷ đệ Kim gia tính sổ lại càng lớn hơn.

Tên Diệp Thần này, quả thực rất biết cách xé to chuyện.

Hoàn toàn khác xa với lời đồn đại là kẻ si tình ngu muội bên ngoài.

Gã trung niên cũng rất vui lòng nhìn thấy cảnh này.

Động tĩnh lớn như thế, rất nhanh đã có vài tên tu tiên giả lao tới.

Đều là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ, vẻ mặt nghiêm nghị.

Nhìn thấy gã trung niên bị chém thành nhân côn, nét mặt mấy người này không hề biến đổi.

Chỉ là khi nhìn thấy con phố bừa bộn hỗn loạn cùng không ít sân viện bị vạ lây, bọn họ mới không khỏi nhíu mày.

Mạc gia bọn họ thu tiền thì cũng phải gánh vác trách nhiệm.

Nhà cho người khác thuê, vô duyên vô cớ bị phá hoại, kiểu gì cũng phải đứng ra tu sửa.

Mà chi phí tu sửa cũng là một khoản không hề nhỏ.

Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của gia tộc, sắc mặt mấy người đều trở nên khó coi. Kẻ đi đầu quát hỏi Diệp Thần: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Diệp Thần khẽ chắp tay: "Bái kiến tiền bối. Vãn bối Diệp Thần, đệ tử Diệp gia, gia phụ là Diệp Thiên Hà!"

"Vừa rồi kẻ này đột nhiên tập kích ta, may mắn vãn bối kịp thời phản kích chế phục!"

Đám người liếc nhìn Diệp Thần toàn thân không sứt mẻ lấy một góc áo.

Lại nhìn gã trung niên đã biến thành nhân côn nằm lay lắt trên đất, khóe miệng khẽ giật giật.

May mắn cái quỷ gì chứ.

Tuy nhiên, sau khi biết Diệp Thần là con em thế gia, thái độ của bọn họ đã hòa hoãn hơn nhiều.

Tu tiên giới đâu chỉ có chém chém giết giết, còn phải nhìn vào bối cảnh đằng sau nữa.

Diệp gia bọn họ biết, danh tiếng của Diệp Thiên Hà bọn họ cũng từng nghe qua.

Nhưng tổn thất của Mạc gia kiểu gì cũng phải có người đứng ra gánh chịu.

Bọn họ nhìn chằm chằm gã trung niên dưới đất, lạnh lùng nói: "Dám ở Ngân Nguyệt tập thị ra tay giết người, bất luận là kẻ động thủ hay kẻ sai khiến đều là tội chết..."

"Khai ra đi, ta sẽ cho ngươi một cái chết thống khoái!"

Gã trung niên vốn đã đau đớn đến cùng cực.

Lúc này chẳng hề do dự chút nào, lập tức khai ra đầu đuôi câu chuyện.

Thậm chí còn khai luôn cả việc bọn chúng đã giết không ít người ở trong núi.

Trong đó có cả vài con em thế gia.

Tóm lại, hiển nhiên biết mình chắc chắn phải chết, gã dứt khoát buông xuôi, chẳng ngại xé chuyện ra to hơn.

Cuối cùng, gã còn nhìn về phía Diệp Thần, nghiến răng nói: "Nhưng mấy bức tường này là do hắn đánh sập..."

"Lúc đó ta đã nằm bẹp trên đất, tứ chi đều bị hắn chém đứt, vậy mà hắn vừa hô hoán gọi người, vừa ném Hỏa Cầu thuật ra bốn phía!"

"Tất cả đều là do hắn làm."

Gã trung niên hiển nhiên vô cùng hận Kim Vô Thanh.

Nhưng gã cũng chẳng muốn để Diệp Thần được sống yên ổn.

Khóe miệng Diệp Thần co giật, nhất thời cảm thấy có chút ngượng ngùng...Mẹ kiếp, chỉ mải nghĩ cách tạo động lực cho Mạc gia ra tay, tránh việc bọn họ không thèm để tâm đến chuyện của mình.

Chẳng khác nào kiếp trước bị trộm mất xe đạp điện, báo cảnh sát cũng chẳng ai thèm ngó ngàng.

Ai ngờ lại tính sót một bước, bị vạch trần ngay tại trận.

Thế này thì xấu hổ chết mất!

Diệp Thần gượng gạo giải thích: "Ta căng thẳng quá nên nhất thời không khống chế được..."

Mấy tu sĩ Mạc gia mang vẻ mặt phức tạp nhìn Diệp Thần.

Hiển nhiên bọn họ cũng từng nghe qua danh tiếng của hắn.

Thậm chí lúc trà dư tửu hậu, bọn họ còn lôi Diệp Thần ra làm trò cười.

Dâng hết tài nguyên tu luyện của mình cho nữ tu, loại liếm cẩu thế này mà xuất hiện ở Mạc gia thì đã sớm bị đánh gãy chân.

Không ngờ hôm nay lại được diện kiến chính chủ.

Hơn nữa còn rước họa vào thân cũng vì nữ nhân.

Có điều, xem ra hắn cũng không ngu ngốc như lời đồn.

Nhưng chung quy cũng chỉ đến thế mà thôi.

Còn về chuyện Diệp Thần Luyện Khí tầng bốn giết được tu sĩ Luyện Khí tầng năm, bọn họ cũng chẳng lấy làm lạ.

Tán tu tu luyện toàn dựa vào chắp vá nhặt nhạnh.

Đánh không lại đệ tử gia tộc là chuyện quá đỗi bình thường.

Một tu sĩ Mạc gia lạnh lùng tung một cước đạp chết gã trung niên.

Ngay sau đó bắt đầu lục soát thi thể.

Một chiếc túi trữ vật rỗng tuếch, một thanh phi tiêu hạ phẩm pháp khí, một đôi giày pháp khí, cùng vài viên đan dược vụn vặt.

Tính ra cũng không ít.

Người nọ thu dọn xong, bèn mang vẻ mặt như cười như không đưa cho Diệp Thần: "Tiểu hữu, theo quy củ của Mạc gia ta, kẻ này muốn giết ngươi nhưng bị ngươi chế phục, đồ vật trên người hắn tự nhiên thuộc về ngươi."

"Cầm lấy đi!"

"Còn về tỷ đệ Kim gia kia, chúng ta sẽ lập tức qua đó xử lý."

Diệp Thần thở phào nhẹ nhõm. Đối phương tuy không nhắc tới chuyện bức tường, có vẻ như đã tin vào lời giải thích của hắn.

Nhưng bản thân hắn cũng phải biết điều.

Huống hồ chút đồ rách nát này, Diệp Thần cũng chẳng thèm để vào mắt.

Bởi vậy, hắn chỉ nhận lấy túi trữ vật, hoàn toàn không động tới mấy món pháp khí kia, cười nói: "Ta vừa vặn đang thiếu một chiếc túi trữ vật."

"Còn những thứ khác, cứ coi như là phí bồi thường cho bức tường đi."

"Dẫu sao ta cũng lỡ tay, chung quy vẫn là do ta gây ra mà!"

Mấy tu sĩ thấy Diệp Thần hiểu chuyện như vậy, đều hài lòng gật đầu.

Bọn họ không nói thêm lời nào, dứt khoát xoay người rời đi.

Thậm chí cái xác trên mặt đất cũng chẳng buồn thu dọn.

Cả bốn người này đều là tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ.

Kẻ thấp nhất cũng đã đạt Luyện Khí tầng bảy.

Hơn nữa, đội hộ vệ của Ngân Nguyệt tập thị còn chia ca thay phiên nhau canh gác.

Nói cách khác, số lượng tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ ở đây còn nhiều hơn hắn tưởng tượng.

Có thể thấy nội tình Mạc gia quả thực rất mạnh.

Không hổ danh là gia tộc Trúc Cơ.

Cũng chỉ có gia tộc Trúc Cơ mới đủ sức gánh vác mối làm ăn lớn nhường này, mới có thể trấn áp được cục diện.

Bằng không, với đám tu tiên giả vốn quen thói vô pháp vô thiên, Ngân Nguyệt tập thị đã sớm rơi vào cảnh đại loạn.

Diệp Thần vốn định đi theo xem thử, nhưng nghĩ đến việc Kim Vô Thanh còn có một vị tỷ tỷ Luyện Khí hậu kỳ, bèn từ bỏ ý định.

Nhỡ đâu đánh nhau rồi bị vạ lây thì chẳng phải thiệt thòi lớn sao.

Huống hồ có tận bốn vị tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ của Mạc gia ra tay, chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn.

Thế là Diệp Thần an tâm cất kỹ túi trữ vật, sải bước đi về phía cửa tiệm.

Túi trữ vật thì Diệp Thần đương nhiên không cần dùng tới.

Nhưng đem tặng cho Lâm Khả Nhi thì vừa vặn có thể kích hoạt phần thưởng.

Nhận về gấp mười lần rồi sang tay bán đi, chẳng phải sẽ kiếm được ngay mấy viên trung phẩm linh thạch hay sao.

...

Đêm hôm đó, Diệp Thần càng thêm cảm thán trước sự tàn khốc của tu tiên giới.

Chỉ vì một nữ nhân mà lại có kẻ muốn lấy mạng mình.

Phải biết chút xung đột cỏn con này, nếu ở Trái Đất thì cùng lắm cũng chỉ đánh nhau một trận là xong chuyện.

Không thể tôn sùng hòa bình, mọi người cùng hợp tác phát triển, đôi bên cùng có lợi được hay sao?Ngẫm nghĩ một hồi, Diệp Thần không khỏi nhớ tới hai tỷ đệ Kim gia.

Chẳng biết bọn họ đã được "tiễn lên đường" hay chưa.

Tuy kẻ muốn lấy mạng hắn là Kim Vô Thanh.

Chưa chắc đã liên quan gì đến tỷ tỷ của gã.

Nhưng cứ nhìn cái tên Kim Chiêu Đệ kia mà xem.

Ắt hẳn ả xuất thân từ một gia đình trọng nam khinh nữ.

Đệ đệ mà chết.

Tỷ tỷ chắc chắn sẽ tìm cách báo thù.

Diệp Thần không hề muốn bị một tu sĩ Luyện Khí hậu kỳ nhắm vào.

Cho nên, hắn chỉ mong hai người bọn họ tốt nhất là cùng nhau xuống suối vàng cho đủ bộ, đỡ phải chịu cảnh sinh ly tử biệt của tỷ đệ ruột thịt.

Hết cách rồi, thanh niên đến từ Hoa Hạ như hắn vốn dĩ thiện lương như thế đấy.

...

Ngày hôm sau.

Mới sáng sớm đã có khách đến bái phỏng.

Là người của Mạc gia.

Dù sao Diệp Thần cũng là đương sự bị tập kích, kiểu gì bọn họ cũng phải cho hắn một lời công đạo.

Bằng không, nếu người của các đại gia tộc cảm thấy nơi này quá nguy hiểm mà không tới buôn bán nữa,

thì Ngân Nguyệt tập thị sẽ trở nên tiêu điều.

Khi đó thu nhập của Mạc gia cũng sẽ sụt giảm theo.

"Diệp đạo hữu, Kim Vô Thanh đã đền tội!"

Nghe vậy, Diệp Thần tức thì thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đối phương rất nhanh đã tiếp lời: "Có điều Kim Chiêu Đệ kia tu luyện một môn độn thuật khá tà môn. Dù đã bị trọng thương, ả vẫn trốn thoát được vào sâu trong núi."

"Nhưng Diệp đạo hữu không cần phải lo lắng, ả đã bị Mạc gia ta phát lệnh truy nã. Chỉ cần ả dám ló mặt ra khỏi núi, hễ bị phát hiện sẽ lập tức bị chém giết, không trốn được bao lâu đâu."

Trái tim Diệp Thần vừa mới thả lỏng, thoắt cái lại treo ngược lên tận cổ.

Mẹ kiếp...

Đội hộ vệ Mạc gia các ngươi cũng phế vật quá rồi đấy?

Bốn đánh hai mà vẫn để xổng mất một đứa?

Đến việc tiễn cả hai tỷ đệ bọn họ cùng nhau chầu diêm vương cũng làm không xong, các ngươi còn làm được cái tích sự gì nữa?

Mau trả lại pháp khí cho lão tử!

Tự dưng rước thêm một kẻ thù Luyện Khí hậu kỳ, Diệp Thần có chút hoảng.

Thậm chí hắn đã bắt đầu suy tính, liệu có nên tìm người truyền tin cho lão cha, bảo ông đến đón mình về nhà cho xong chuyện hay không!

Bạn đang đọc [Dịch] Tu Tiên: Ta Thật Sự Không Hề Muốn Làm Liếm Cẩu! của Vũ thần công công

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    4h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!