Phía Bắc Tây Thục có chín ngọn núi trập trùng tựa kiếm dựng. Tại nơi hai vách đá Đại Kiếm và Tiểu Kiếm đối mặt nhau, cựu đế Tây Thục tiền triều đã cho đục núi mở lối tựa hình cánh cửa, người đời gọi là Kiếm Môn. Nơi đây cầu treo vắt vẻo, sạn đạo chênh vênh, địa thế hiểm trở vô cùng. Chỉ là từ sau khi Ly Dương thống nhất Trung Nguyên, triều đình mở rộng đường trạm, sơn đạo Kiếm Môn liền bị ghẻ lạnh. Nhiều năm qua, chỉ có những thương nhân buôn bán nhỏ lẻ mới qua lại chốn này.
Nhắc đến Kiếm Môn, kể từ sau trận tử chiến giữa Kiếm Cửu Hoàng và Vương Tiên Chi tại Võ Đế thành, có người đồn rằng biệt hiệu của ông ta bắt nguồn từ việc năm xưa từng quan sơn ngộ kiếm tại đây. Lại có kẻ quả quyết rằng trước khi rời Thục, Kiếm Cửu Hoàng đã khắc kiếm phổ lên một vách đá nào đó trên sạn đạo. Giờ đây, không ít du hiệp trẻ tuổi luyện kiếm ở Tây Thục đã lặn lội tìm đến sạn đạo này để mong gặp được cơ duyên.