Đêm nay, trăng sáng mọc trên biển.
Nương theo ánh trăng, Giang Phủ Đinh hiếm khi xách một bầu rượu lên đầu thành, khoanh chân ngồi đó, chậm rãi độc ẩm. Người thanh niên có thân phận bí ẩn tột cùng này cũng từng có thời niên thiếu khinh cuồng, ngạo mạn không ai bì nổi. Cả tòa Thái An thành rộng lớn nhường ấy, trong đám người đồng trang lứa, hắn chê hai con trai của đại tướng quân Cố Kiếm Đường quá cứng nhắc, chê tứ hoàng tử năm xưa chỉ có hư danh nho nhã mà không có chí lớn, chê đại hoàng tử Triệu Võ thô bỉ không chịu nổi, chê con cháu của các công khanh áo tía áo vàng đều là lũ giá áo túi cơm, đến cuối cùng, duy chỉ có đứa con riêng của tiên đế là Triệu Khải mới khiến hắn cảm thấy ý hợp tâm đầu. Trước khi Triệu Khải từ Thượng Âm học cung trở về Kinh thành, và trước khi y chết ở Thiết Môn Quan Tây Vực, hai người đã từng uống say một trận ra trò. Một người nói muốn vì Li Dương Triệu thất mà lập nên biên công cái thế, một người thì cười bảo giang sơn thuộc về ngươi, giang hồ thuộc về ta, sau này nếu giúp Triệu Khải ngươi ngồi lên long ỷ, phong cho Giang Phủ Đinh ta làm một Tiêu Dao vương thì thế nào?