“Tên khúc nhạc là Nữ Nhi Hồng, kể về non nước Giang Nam, rượu Giang Nam và cả những người con gái Giang Nam...”
Nghe giọng nữ tử trong trẻo cất lời dẫn trước khi vào nhạc, Phạm Trường Hậu ồ lên một tiếng, cười bảo: “Khéo thật, chính là nói về rượu Nữ Nhi Hồng. Quê ta từ xưa đã có phong tục này, hễ nhà ai sinh con gái liền chôn một vò rượu xuống đất, đợi đến ngày con gái xuất giá mới đào lên uống. Ngoài ra còn có Trạng Nguyên Hồng, là dành cho con trai, khi nào đỗ đạt công danh mới lấy ra đãi khách...”
Rồi Phạm Trường Hậu chợt nhận ra Trần Vọng dường như có chút thất thần.
“Một phần hương lúa quẩn quanh xà nhà, hai phần nước chảy trời se lạnh, đúng lúc ba phần hương hoa hạnh. Một tiếng sấm xuân chôn một vò, thấm thoắt mười tám năm. Nữ Nhi Hồng, nữ nhi cười, nữ nhi kiều diễm, rượu mới hóa rượu lâu năm, thiếu nữ đợi ngày khoác hồng trang...”