Bùi Vương phi nhíu mày, lẩm bẩm: “Ngụ ý là ‘tiễn quân ngàn dặm, cuối cùng cũng phải chia ly’? Không đích thân tiễn đưa nữa sao?”
Bùi Vương phi lắc đầu, dường như tự thấy mình không lĩnh hội được ý của năm chữ này. Triệu Hành năm đó sau khi tranh đoạt quyền lực trong cung thất bại, mặc dù trong giới quyền quý đỉnh cao của vương triều hiện nay không được đánh giá cao, thậm chí còn bị Dị tính vương Từ Kiêu và mấy đại phiên vương đang đắc thế khác chế giễu, nhưng nàng biết đây vẫn là một nam tử cực kỳ có dã tâm. Một ngày chưa hết hận nỗi nhục năm xưa, một ngày vẫn còn muốn quay lại tòa thành ấy, tòa cung điện ấy. Một phiên vương dã tâm bừng bừng như lau sậy ngoài cửa sổ không bao giờ gục ngã trước gió táp mưa sa, thế mà Thế tử Triệu Tuân bị đánh, lại phải đích thân đến cửa xin tội, đã là sự nhẫn nhịn tột cùng rồi. Lẽ nào thật sự buông xuôi tất cả, lại một lần nữa tự hạ thấp thân phận để bày tỏ chút tình cảm ly biệt với một hậu bối sao? Bùi Nam Vĩ không hiểu sao lại nhớ đến câu nói của hắn khi nàng rời phủ. Hắn đứng trên bậc thềm cao nhất, từ trên cao nhìn xuống, tay lần chuỗi hạt mỉm cười nói: “Phu thê một kiếp duyên phận, bản vương đã thay ngươi cầu phúc trăm vạn câu, lòng này không thẹn.”