Thế nhưng ngay khoảnh khắc hắn vừa cất bước, khung cảnh xung quanh lại một lần nữa đại biến.
Trước mặt Trần Thanh Sơn hiện ra một gốc đại thụ sum suê, phía xa xa là đồng hoang và núi rừng bao la.
Cô bé với khuôn mặt giàn giụa nước mắt đang co rúm người trong bóng râm dưới gốc cây, lẩm bẩm khóc than: "Ta ghét cái nhà này... Ta ghét Trần Thanh Sơn... Ta ghét phụ thân và nương..."
Nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim Trần Thanh Sơn khẽ thắt lại.