Mười ngày sau, từ trên xuống dưới trong Kinh thành đều bận rộn hẳn lên!
Nghe nói trong hai ngày tới, đoàn xa giá của Bệ hạ sẽ về đến Kinh thành!
Thế nên, từ trên xuống dưới đều đang náo nức chuẩn bị đón hoàng đế hồi kinh.
Dù sao đi nữa, đối với toàn bộ Tần triều, đây cũng coi như là một trong số ít những đại hỷ sự!
Ngoài thành, một nhóm bốn người ăn mặc khá sang trọng cưỡi ngựa xuất hiện trước cổng thành!
“Bệ hạ, chúng ta cứ đường đường chính chính trở về chẳng phải tốt hơn sao, hà cớ gì phải làm thế này?”
Quan Dục rầu rĩ ra mặt.
“Trẫm là người hướng nội nhút nhát, không quen thấy cảnh hoành tráng!”
Quan Dục: “…”
“Chà, làm náo nhiệt thật đấy! Trên lầu thành treo cả lụa đỏ rồi, đợi mai mốt Quốc cữu đến, trẫm sẽ treo lão lên cổng thành cho bách tính mở mang tầm mắt!”
Mọi người: “…”
Bệ hạ, ngài tích chút đức đi!
“Bệ hạ, vậy… chúng ta đi đâu đây?”
Về đến Kinh thành, Tiểu Tào đã an tâm hơn nhiều, y đã sớm thông báo cho người của mình từ trước!
Lúc này, xen lẫn trong đám đông, thấp thoáng bóng dáng vài kẻ đang âm thầm cảnh giới!
“Đến Phúc Vân Cư lấp đầy bụng trước đã, sau đó dạo quanh Kinh thành một vòng, mua chút Hạc Đỉnh Hồng về tẩm bổ cho bồ nhí của ngươi!”
“Vâng… hả?”
Quan Dục trợn tròn mắt.
“Bệ hạ, thần và thái hậu hoàn toàn trong sạch!”
“Trẫm đã nói là thái hậu đâu, ngươi tự giật mình thừa nhận làm gì?”
Doanh Nghị liếc xéo lão!
Quan Dục: “…”
“Không phải đâu Bệ hạ, mấu chốt là giữa hai chúng thần thật sự không có gì cả! Là bà ấy đơn phương tương tư, thần có làm gì đâu!”
“Yên tâm đi Ái khanh, điểm này trẫm tin ngươi!”
“Bệ hạ…”
Quan Dục lập tức rưng rưng nước mắt. Tiểu hoàng đế vẫn tin tưởng phẩm đức của lão, nghĩ lại cũng đúng, lão dù sao cũng là đế sư, chút thể diện này vẫn phải có!
“Nếu hai người các ngươi mà thật sự có chuyện gì, với cái thể trạng ốm yếu này của ngươi, ngươi đã chẳng sống nổi đến bây giờ đâu!”
Doanh Nghị vừa gãi ngứa vừa thong thả bước đi!
Quan Dục: “…”
“Bệ hạ! Bệ hạ! Đợi thần với!”
Chẳng mấy chốc, mấy người đã đến Phúc Vân Cư, nhưng còn chưa kịp bước qua cửa đã bị tiểu nhị chặn lại!
“Mấy vị gia, thật sự xin lỗi, quán chúng tôi không thể tiếp đón, phiền các vị chịu khó dời gót sang nơi khác dùng bữa nhé!”
Tiểu nhị cười bồi nói!
“Ây da? Lạ thật đấy, ta thấy bên trong vẫn còn khối chỗ trống mà? Sao lại không tiếp đón?”
Doanh Nghị vừa gõ gõ cây gãi ngứa vào lòng bàn tay vừa nói.
“Đúng vậy, Từ Tam đâu rồi? Ta là khách quen ở đây đấy! Ngươi mau gọi Từ Tam ra gặp ta!”
Quan Dục cũng bất mãn lên tiếng.
Một vị hoàng đế, một vị thái sư, một vị đại nội tổng quản, cùng một kẻ râu ria không quan trọng. Thân phận cỡ này đi ăn quán mà lại bị chặn ngoài cửa, chuyện này truyền ra ngoài thì đúng là trò cười cho thiên hạ!
“Ôi chao, vị gia này! Dạo này chắc ngài đi xa mới về nhỉ? Từ Tam không còn làm ở đây nữa, quán chúng tôi đã đổi đông gia rồi!”
Tiểu nhị vẫn giữ nụ cười bồi trên môi.
“Đổi đông gia thì cũng làm gì có cái đạo lý đuổi khách ra ngoài! Có mối làm ăn dâng tận cửa mà không nhận? Sợ ta không có tiền à?”
Doanh Nghị hậm hực nói.
“Thật sự không phải vậy đâu ạ!”
Tiểu nhị vừa định giải thích thì đột nhiên khựng lại, sau đó lập tức chạy chậm lên phía trước đón khách!
“Ôi chao, hai vị gia đến rồi! Mau mau mời vào trong ạ! Hôm nay các ngài muốn dùng gì?”"Vẫn như cũ đi, mang hết mấy món sở trường của các ngươi lên cho A Đả đại nhân, gọi thêm vài ả mông to đến hầu hạ bên cạnh nữa!"
Một tên trong số đó vênh váo ra lệnh.
"Dạ, có ngay!"
Tiểu nhị vội vàng đon đả mời hai người vào trong!
"Này, khoan đã!"
Doanh Nghị đưa tay túm chặt lấy hắn!
"Thế này là sao? Dựa vào đâu mà bọn họ vào được, còn chúng ta lại không?"
"Ối chao, vị đại gia này, ngài nhỏ tiếng chút đi! Ngài không thấy sao? Kẻ đó là trường sinh nhân đấy!"
Tiểu nhị che miệng, thì thầm.
"Đại gia à, nói thật với ngài, tửu lâu này đã được bề trên đổi thành quý tân lâu chuyên tiếp đón thiên sứ nước khác rồi. Chỗ chúng ta bây giờ chỉ tiếp đãi bọn họ, tuyệt đối không tiếp đón Tần triều nhân!"
Doanh Nghị ngẩn người, lát sau mới khó tin hỏi lại:
"Sao cơ? Đất của Tần triều chúng ta, mà Tần triều nhân lại không được vào?"
"Ối dào, có gì lạ đâu! Tần triều chúng ta bây giờ ấy à, ngoại nhân hạng nhất, quan lại hạng nhì, hoàng đế cũng chỉ xếp thứ ba thôi!"
"Này này này! Ngươi... ngươi đừng có mà ăn nói xằng bậy! Cái gì mà hoàng đế xếp thứ ba hả? Bệ hạ là chí cao vô thượng!"
Quan Dục lập tức cuống cuồng, ánh mắt không ngừng liếc nhìn Doanh Nghị!
Trong lòng lão lạnh toát! Mẹ kiếp, đám các ngươi to gan quá rồi đấy, đến cả hoàng đế mà cũng dám bêu riếu sao?
Chê cửu tộc nhà mình sống quá đông đúc rồi đúng không?
"Ấy! Quan gia, ngươi cứ để hắn nói hết xem nào. Tần triều chúng ta là nơi nói đạo lý, xưa nay chưa từng có chuyện vì lỡ lời mà mang tội!"
Doanh Nghị mỉm cười hiền hòa.
Quan Dục đau khổ ôm mặt. Hoắc lão yên, Triệu bào bào, hai tên các ngươi đúng là phế vật! Giao cho các ngươi trông nhà mà lại để ra nông nỗi này!
Rốt cuộc là kẻ nào đã bày ra cái trò khốn nạn này chứ!
"Chuyện này không phải do ta nói đâu, là đông gia của chúng ta nói đấy!"
"Nhưng Bệ hạ chẳng phải đã đánh thắng trận sao?"
Tiểu Tào sa sầm mặt mày. Y tuyệt đối không thể dung thứ cho kẻ nào dám bôi nhọ danh tiếng của Bệ hạ.
"Đó chỉ là một trận chiến thôi, trường sinh nhân người ta đã thắng mấy trận liền rồi. Vả lại, cho dù chúng ta có thắng thì chẳng phải vẫn phải bồi thường cho người ta sao? À đúng rồi, theo cách nói của triều đình thì gọi là… tuế ngân!"
Thấy sắc mặt bất thiện của Tiểu Tào và Tây Môn Phi Tuyết, tiểu nhị vội vàng nuốt nước bọt!
"Mấy vị đại gia, những lời này đều là đông gia nhà ta nói cả. Ta chỉ là một tên hạ nhân, đông gia phân phó thế nào thì làm thế ấy, ta cũng hết cách rồi!"
"Thôi được rồi, có gì to tát đâu, chẳng qua chỉ là một bữa cơm, ăn ở đâu mà chẳng như nhau. Đúng rồi! Từ Tam không mở quán mới sao?"
"Hắn bị quan phủ bắt rồi!"
"Bị bắt ư? Vì cớ gì?"
Doanh Nghị tò mò hỏi.
Tiểu nhị dáo dác nhìn quanh, sau đó lại hạ thấp giọng xuống vài phần.
"Còn không phải vì tên trường sinh nhân kia nhìn trúng nữ nhi của Từ Tam sao. Nữ nhi của Từ Tam không chịu khuất phục nên bị hắn đánh chết, sau đó quan phủ lại bắt luôn cả Từ Tam đi rồi! Hôm nay sẽ mang ra xét xử đấy!"
Vừa nói, tiểu nhị vừa lén lút nhìn vào bên trong.
"Mấy vị đại gia, vừa nhìn đã biết các ngài phi phú tức quý, ta mới dám dốc gan dốc ruột nói ra những chuyện này. Các ngài ngàn vạn lần đừng kể với ai là ta nói nhé!"
"Hiểu rồi!"
Doanh Nghị vỗ vỗ vai đối phương!
Sau đó hắn chìa tay về phía Quan Dục!
"Bệ hạ? Đây là...?"
"Đưa tiền đây!"
"Dạ... vâng!"
Quan Dục lập tức móc túi tiền của mình ra. Lão vừa mở miệng túi đã bị Doanh Nghị giật phắt lấy, ném toàn bộ cho tên tiểu nhị kia!Cầm túi tiền nặng trĩu trên tay, hai mắt tiểu nhị trợn tròn!
Quan Dục: “…”
“Bệ… Bệ ca! Đã xảy ra oan khuất thế này, chi bằng chúng ta cứ đi tìm Kinh thành đô úy trước đã!”
Quan Dục run rẩy lên tiếng!
Nhìn nụ cười của Doanh Nghị, lão không khỏi cảm thấy rợn người!
“Ây da, không cần phiền phức như vậy! Ta có cách nhanh hơn. Vả lại, ta sống đến ngần này tuổi đầu rồi mà vẫn chưa từng nhìn thấy thiên sứ bao giờ, chúng ta vào xem thử trên người đám thiên sứ kia rốt cuộc có mấy cọng lông chim!”
Dứt lời, hắn vỗ vỗ lên vai tên tiểu nhị đang đứng ngây ra như phỗng!
“Đổi nghề đi!”
Sau đó, hắn xách gậy gãi ngứa lên, chỉ thẳng vào tên trường sinh nhân bên trong, trợn trừng mắt quát:
“Mẹ kiếp, nhìn cái gì mà nhìn!”