"Không ngờ ngươi tu hành lại nhanh đến vậy, trước sau chưa đầy một năm mà đã đạt tới cảnh giới này." Trần Bình An khẽ cảm thán.
Cố Thanh Thiền nửa ngồi nửa tựa trên đùi Trần Bình An, dung nhan kiều diễm, giọng nói trong trẻo ngọt ngào. Tà váy dài màu lam băng rủ xuống tự nhiên, che khuất đôi chân ngọc ngà bên dưới. Thân hình với những đường cong mạn diệu, uyển chuyển nằm trọn trong vòng tay hắn.
"May mà có Ngưng Tinh Ngọc Dịch ngươi để lại, nếu không hậu quả ra sao, thật sự khó mà lường trước được." Nhắc đến chuyện phá cảnh, trên gương mặt trắng mịn như sứ của Cố Thanh Thiền vẫn thoáng hiện lên vẻ sợ hãi.
Dù đã qua khá nhiều ngày, nhưng đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại tâm ma quan ải, nàng vẫn không khỏi rùng mình.