Trước mắt Trần Quan là một vùng u tối.
Nương theo ánh sáng yếu ớt, có thể thấy trước mắt là một khu rừng rậm đen kịt không thấy điểm tận cùng. Mỗi gốc cây đều to đến ba người ôm mới xuể, sương đen lượn lờ giữa rừng, không khí đặc quánh sền sệt.
Bọn họ bước đi trong rừng, tựa như đang rảo bước ở Cửu U chi địa.
Cảnh tượng này xuất hiện không phải vì nơi đây là vùng đất quỷ dị.