“Hừ!”
Khúc Tương Y thấy vậy lập tức nhận ra mình đã trúng kế, bèn hừ lạnh một tiếng, quay ngoắt đầu sang một bên không thèm để ý đến bà nữa.
“Đồ nhi ngoan, vi sư sai rồi, chẳng qua là ta buồn chán quá thôi mà. Nghe chút ân oán tình thù của đám người trẻ tuổi các ngươi, biết đâu ta lại trẻ ra được vài ngàn tuổi.”
Trước kia Trử Duệ Tiệp không thích nghe chuyện bao đồng, một lòng dốc sức tu hành, đúng chuẩn một kẻ cuồng tu luyện. Bà hoàn toàn không hiểu nổi vì sao lại có lắm kẻ thích hóng hớt chuyện thiên hạ đến thế.