"Sư đệ, chúng ta đi thôi!"
Cơ Mộng Điệp uể oải vô lực, chất giọng ngự tỷ uy nghi, đầy từ tính ngày thường nay lại trở nên mềm mại, nũng nịu.
"Đi thôi, đi thôi, chúng ta đã ở lỳ đây suốt mười ngày rồi."
Cơ Lăng Tuyết cố gượng chút sức lực, một cước đá hắn xuống giường. Nàng khẽ động ý niệm, một bộ tiên váy trắng muốt lập tức khoác lên người.