"Vút!"
Trần Lạc dốc hết sở học cả đời, thi triển ngự kiếm thuật đến cực hạn.
Đồng thời, hắn mượn Hồng Mông thời không huyễn kính che đậy thiên cơ. Bằng không, nếu để Xư Bạch Thu suy tính ra vị trí, hắn có chạy nhanh đến mấy cũng vô dụng.
Chỉ thấy một vệt kiếm quang bất diệt lóe lên rồi biến mất giữa vũ trụ mênh mông vô tận, xuyên qua từng dải tinh hà.