Vong Xuyên và Lục Bình An giao đấu hơn ba trăm hiệp, nhận ra không ai làm gì được đối phương, bèn bị Thất gia nghe thấy động tĩnh ra mặt gọi dừng.
“Ha ha ha ha…”
“Hai ngươi cứ đánh thế này, đánh đến sáng cũng chẳng phân được cao thấp!”
“Nghỉ ngơi một lát đi.”