Chương 18: [Dịch] Vu Sư: Ta Có Một Cây Kỹ Năng

Phiên bản dịch 7517 chữ

Sau khi Đỗ Khắc tu luyện Cự kình hô hấp pháp đến tầng thứ hai, mầm non màu xanh trên cây kỹ năng vẫn không hề thay đổi, điểm này có chút khác biệt so với trước kia.

"Xem ra giới hạn cấp độ của Cự kình hô hấp pháp quả nhiên không phải LV5." Đỗ Khắc thầm xác nhận lại suy đoán trước đó.

Trước kia, chỉ cần đạt LV2 là đã chuyển hóa thành hình thái lá xanh, vậy mà bây giờ vẫn chỉ là một mầm non.

Đỗ Khắc đoán chừng, khả năng cao là phải tu luyện tới tầng thứ ba, trở thành trung giai kỵ sĩ thị tòng thì mới có thể hóa thành lá xanh.

Sau đợt đột phá này, số thịt ma thú mua từ trước cơ bản cũng đã cạn sạch.

Hắn đang định ngày mai vào thành mua thêm một ít, ngờ đâu nửa đêm lại nhận được nhiệm vụ khẩn.

Lạp Văn Nạp thôn - một ngôi làng nhỏ nằm ở phía bắc Phong Khâu thành vừa bị huyệt cư nhân tập kích. Toàn bộ thôn trang chỉ có duy nhất một đứa trẻ may mắn sống sót qua cơn hạo kiếp.

Đứa trẻ đó trốn trong chiếc thùng gỗ dưới giếng nước mới thoát được một kiếp, sau đó nhờ một thợ săn đi ngang qua kéo lên.

Khắp thôn đã biến thành một đống hoang tàn, rải rác những thi thể bị ăn dở.

"Huyệt cư nhân..." Đỗ Khắc trước đây chỉ mới nghe nói qua, chứ chưa từng tận mắt chứng kiến.

Huyệt cư nhân là một nhánh á nhân, tuy tên gọi có chữ "nhân", nhưng lại hoàn toàn không có chút văn minh nào của con người, chẳng khác gì dã thú.

Đối với chúng, con người cũng chỉ là một loại thức ăn mà thôi.

Trước kia, chuyện huyệt cư nhân tập kích loài người vẫn thường xuyên xảy ra.

Có điều hiếm khi nào lại xảy ra vụ tập kích quy mô lớn đến mức cả một ngôi làng bị tàn sát không còn một ai như vậy.

Chuyện này hiển nhiên đã chạm đến giới hạn chịu đựng của Háp Địch bá tước. Lão lập tức trắng đêm điều động người của Dạ Oánh đi xử lý, quyết tiêu diệt toàn bộ đám huyệt cư nhân đang gây họa cho con dân trong lãnh địa.

Dạ Oánh nhanh chóng tập hợp hơn sáu mươi người. Thống lĩnh đội ngũ tên là Lô Bình, một cao giai kỵ sĩ thị tòng.

Đội hình được chia làm sáu trung đội, mỗi trung đội đều có từ ba đến bốn tân binh.

Trung đội của Đỗ Khắc do Kiều Trị dẫn dắt, Hi Văn cũng nằm trong đội này.

Hành động lần này không có cường giả cấp kỵ sĩ tham gia, bởi huyệt cư nhân vốn là loài sinh vật có sức chiến đấu khá thấp.

Một tên huyệt cư nhân bình thường chỉ mạnh hơn dân binh một chút, nhưng lại yếu hơn sơ giai kỵ sĩ thị tòng.

Chỉ có số ít huyệt cư nhân tinh anh mới sở hữu thực lực sánh ngang với trung giai kỵ sĩ thị tòng.

Với thực lực của hơn sáu mươi người bên Dạ Oánh, việc càn quét một bầy huyệt cư nhân quả thực dễ như trở bàn tay.

Đỗ Khắc mang theo trường kiếm, trường cung, kiểm tra lại lương khô cùng các vật dụng cần thiết trong hành lý, sau đó xoay người nhảy lên lưng ngựa.

Mỗi người đều được phát một con ngựa để tiện bề di chuyển.

Quãng đường từ Phong Khâu thành đến Lạp Văn Nạp thôn khá xa, cưỡi ngựa ít nhất cũng mất một ngày rưỡi.

Bọn Đỗ Khắc xuất phát ngay trong đêm, ước chừng giữa trưa mai là có thể tới nơi.

Cả đoàn người lần lượt rời khỏi trang viện, cưỡi ngựa phi nước đại trên đường cái.

Đám lão binh tỏ ra khá thoải mái, vừa đi vừa nói cười vui vẻ.

Ngược lại, đa phần tân binh lại khá trầm mặc và căng thẳng. Nhiều người trong số họ thậm chí còn chưa từng giết người, nay đột nhiên phải đi thảo phạt huyệt cư nhân, trong lòng khó tránh khỏi cảm giác sợ hãi.

Lô Bình cũng chú ý tới điều này. Lần nào dẫn tân binh ra ngoài rèn luyện chuyến đầu tiên hắn cũng gặp tình trạng tương tự, bèn cất giọng: "Thả lỏng chút đi các tiểu tử! Bọn huyệt cư nhân kia dù có nhảy lên cũng chẳng cao tới đầu gối các ngươi đâu, không việc gì phải sợ!"

"Đúng vậy, với thực lực của các ngươi thì dư sức đối phó với thứ này. Hơn nữa, Bá tước đại nhân đã lên tiếng rồi, chém một tên huyệt cư nhân sẽ được thưởng một kim tệ. Đến lúc đó ra tay nhớ cho nhanh nhẹn vào." Một lão binh cười hùa theo.Bầu không khí trong đội ngũ nhờ vậy cũng nhẹ nhõm hơn đôi chút, khiến không ít tân binh bớt đi phần nào căng thẳng.

Thực ra đến lúc đó, các lão binh đều sẽ chiếu cố đám người mới này, không để họ thực sự rơi vào cửa tử.

Loại sinh vật có sức chiến đấu không cao như huyệt cư nhân, vừa vặn thích hợp để mang ra mài đao.

......

Giữa trưa hôm sau, mọi người đã tới Lạp Văn Nạp thôn.

Cả thôn trang tĩnh lặng như tờ, nơi này sớm đã chẳng còn bóng người nào nữa.

Thi thể trong thôn đều đã được xử lý, nhưng trên mặt đất vẫn còn vương vãi rất nhiều vết máu.

Những vết máu này hãy còn mới, như đang kể lại thảm cảnh kinh hoàng vừa diễn ra nơi đây vài ngày trước.

Lô Bình nhanh chóng chỉ huy mọi người bố trí phòng thủ, tuần tra và cảnh giới xung quanh. Bọn họ dự định nghỉ ngơi một đêm, sau đó mới tiến sâu vào khu rừng lân cận để truy tìm dấu vết của huyệt cư nhân.

Vài lão binh dày dạn kinh nghiệm lập tức được phái đi, nhằm tìm kiếm chút manh mối cho hành động ngày mai.

Đỗ Khắc cũng đi dạo quanh thôn một vòng. Nơi đây vốn chỉ là một ngôi làng nhỏ vô cùng bình thường, thậm chí còn nhỏ hơn cả Y Ninh thôn.

Hắn nhìn thấy trên mặt đất vẫn còn lưu lại không ít vết cào của ngón tay, xen lẫn những vệt kéo lê kéo dài thẳng vào tận cánh rừng bên cạnh.

Những vệt kéo lê đó còn vương đầy máu tươi, đủ để tưởng tượng ra thảm cảnh lúc bấy giờ.

Đám người lần lượt hạ trại, nhóm lửa nấu ăn và dựng lên những túp lều nhỏ để che mưa chắn gió, bởi thời tiết trong rừng vốn dĩ thất thường.

Khoảng hai canh giờ sau, những lão binh đi trinh sát lần lượt trở về.

Bọn họ đã phát hiện ra tung tích của huyệt cư nhân ngay tại cánh rừng phía trước, ước tính số lượng khoảng chừng một trăm con.

"Vậy mà lại đông đến thế, có chút bất thường." Lô Bình vuốt cằm trầm tư.

Bình thường mà nói, huyệt cư nhân đa phần đều ở sâu trong rừng rậm, chủ yếu sống dựa vào việc săn bắt dã thú.

Bọn chúng hiếm khi rời khỏi rừng với quy mô lớn như vậy để mò tới vùng rìa này.

Dựa vào những manh mối trinh sát được, bầy huyệt cư nhân này dường như đã có ý định định cư lâu dài ở đây.

Nơi đây chỉ là khu vực rìa rừng, căn bản không có nhiều dã thú đến thế để cung cấp thức ăn cho bọn chúng.

Đối với bầy huyệt cư nhân này, nguồn thức ăn dễ kiếm nhất chính là những ngôi làng của con người ở gần đây.

Lô Bình thở hắt ra một hơi: "Cũng may là phát hiện sớm, bằng không mấy ngôi làng xung quanh đều phải chịu họa rồi."

Bọn họ lập tức lấy bản đồ ra, vạch định kế hoạch tác chiến.

Lúc này, bầy huyệt cư nhân vẫn chưa phát hiện ra bọn họ. Toàn bộ thông tin phân bố của lũ huyệt cư nhân đã được các trinh sát mang về, đánh dấu từng chút một lên bản đồ.

Buổi tối, cả nhóm vừa ăn cơm vừa phân công nhiệm vụ cho từng người.

Bọn họ lấy trung đội làm đơn vị, tiến vào rừng theo các tuyến đường khác nhau nhằm bao vây bầy huyệt cư nhân, quyết tâm tiêu diệt toàn bộ bọn chúng.

Cả đoàn nghỉ ngơi một đêm, đến lúc gần rạng sáng thì bắt đầu xuất phát.

Đánh úp vào thời điểm này có thể khiến bầy huyệt cư nhân trở tay không kịp.

Đỗ Khắc đi theo sau Kiều Trị, lặng lẽ tiến bước trong rừng.

Khoảng nửa canh giờ sau, tất cả mọi người đều đã đến vị trí ấn định, bọn họ cũng đã nhìn thấy bầy huyệt cư nhân phía trước.

Huyệt cư nhân có vóc dáng thấp bé, trung bình chỉ cao khoảng một mét, làn da màu đỏ nhạt, vũ khí cầm trên tay đa phần là gậy gỗ.

Một số ít lại cầm đoản đao, nhìn qua là biết đồ cướp được từ trong thôn.Đỗ Khắc để ý thấy có mấy tên huyệt cư nhân cao hơn hẳn đồng loại chừng một cái đầu, vóc dáng cũng cường tráng hơn, chắc hẳn là huyệt cư nhân cấp tinh anh.

"Thứ này mà cũng có thực lực của trung giới kỵ sĩ thị tòng sao?" Đỗ Khắc có chút nghi hoặc.

Trong mắt hắn, huyệt cư nhân tinh anh vẫn có phần yếu ớt, chẳng mang lại chút cảm giác đe dọa nào.

Bạn đang đọc [Dịch] Vu Sư: Ta Có Một Cây Kỹ Năng của Du Du Bất Cật Thảo

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    17h ago

  • Lượt đọc

    6

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!