Sau đó, Đỗ Khắc vừa tiến sâu vào sâm lâm, vừa cẩn thận quan sát xung quanh.
Trong quá trình này, độ thuần thục của kỹ năng săn bắn cũng chậm rãi tăng lên. Chỉ cần làm những việc liên quan đến săn bắn là có thể tăng độ thuần thục.
Trong tay Đỗ Khắc cầm một tấm bản đồ sơ lược, bên trên ghi chép một phần khu vực ngoại vi Nguyệt Quang sâm lâm, bao gồm địa hình và một số vị trí quan trọng, chẳng hạn như nơi có nguồn nước.
Những thông tin này được đúc kết từ kinh nghiệm của người đi trước, càng đi sâu vào trong thì càng không có ghi chép nào, bởi lẽ rất ít người đặt chân đến chỗ sâu của Nguyệt Quang sâm lâm.
Đỗ Khắc cũng không định tiến sâu, hắn chỉ loanh quanh ở khu vực ngoại vi này để thử tìm kiếm tung tích của Mộ Quang lộc.
Hắn dự tính nếu tìm thấy Mộ Quang lộc thì đương nhiên là tốt nhất, còn nếu không thì có thể săn bắt các loại con mồi khác, kiếm thêm chút tiền.
Đỗ Khắc chủ yếu nhắm tới một số nguồn nước quan trọng, định bụng tìm kiếm manh mối quanh đó.
Bởi vì Mộ Quang lộc có yêu cầu rất cao đối với nguồn nước, phạm vi hoạt động thường cũng nằm gần đó.
Đỗ Khắc tốn cả buổi sáng dò xét ba nguồn nước nhưng vẫn không phát hiện được gì.
Hắn tính toán buổi chiều sẽ dò xét nốt hai nguồn nước còn lại, nếu vẫn không tìm thấy gì thì đành phải từ bỏ.
Đỗ Khắc sẽ không ở lại Nguyệt Quang sâm lâm qua đêm, ban đêm nơi đây quá mức nguy hiểm.
Hắn ăn qua loa chút lương khô mang theo, uống vài ngụm nước sạch rồi lại tiếp tục lên đường.
Đỗ Khắc đi tới dưới một thác nước. Dòng thác từ trên ngọn núi cao đổ xuống, tựa như dải ngân hà buông thõng.
Bên dưới thác nước là một đầm nước trong vắt thấy đáy, có thể nhìn thấy khá nhiều cá trắm xanh đang bơi lội bên dưới.
Đỗ Khắc ngồi xổm trong bụi cỏ bên bờ đầm, cẩn thận quan sát.
Thông thường, nguồn nước sẽ thu hút không ít dã thú tới uống nước, do đó luôn tiềm ẩn nguy hiểm nhất định.
Đỗ Khắc quan sát một lúc, chỉ phát hiện hai con tuần lộc, không thấy mãnh thú nào bèn bắt đầu thăm dò xung quanh.
Hắn nhanh chóng phát hiện một bãi phân, thông qua hình dáng nhận ra đây là do Mộ Quang lộc để lại.
Đỗ Khắc lập tức phấn chấn hẳn lên. Bãi phân này còn khá mới, chứng tỏ mới để lại không lâu, Mộ Quang lộc hẳn là đang ở gần đây.
Hắn nhìn quanh bốn phía, tìm thấy một số dấu chân, chính là dấu vết của Mộ Quang lộc.
Đỗ Khắc nương theo vết chân tiến về phía trước, cuối cùng phát hiện Mộ Quang lộc đang gặm cỏ dưới một gốc cây cách đó không xa.
Hắn không dám manh động, bắt đầu điều chỉnh nhịp thở, cố gắng ép nhịp thở chậm lại, cả người dường như hòa làm một thể với môi trường xung quanh.
Mộ Quang lộc là ma thú trung giai, không giỏi tấn công hay phòng thủ, nhưng tốc độ lại cực kỳ nhanh.
Nó rất cảnh giác, một khi hoảng sợ sẽ lập tức bỏ chạy, với tốc độ hiện tại của Đỗ Khắc thì hầu như không thể nào đuổi kịp.
Con người khi di chuyển trong sâm lâm vốn đã chịu nhiều trở ngại, không thể nào sánh bằng lũ dã thú này.
Đỗ Khắc khom thấp thân mình, mỗi bước đi đều được tính toán kỹ lưỡng từ trước, lúc hạ chân hầu như không phát ra bất kỳ tiếng động nào.
Thậm chí mỗi một nhịp thở của hắn đều nương theo làn gió quanh đây, giấu kín hơi thở của bản thân vào trong gió.
Đỗ Khắc ẩn nấp vô cùng hoàn hảo, khiến cho một loài ma thú có khả năng cảm nhận nhạy bén như Mộ Quang lộc cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn.
Toàn bộ quá trình kéo dài chừng nửa giờ, Đỗ Khắc mới từ từ mò tới được tầm bắn của mình. Trong suốt khoảng thời gian đó, Mộ Quang lộc vẫn thong dong gặm cỏ ở chỗ cũ.Đỗ Khắc ngồi xổm tại chỗ chờ đợi. Nơi này đã nằm trong tầm bắn, việc tiếp theo chỉ là chờ một cơn gió núi thổi qua.
Hắn cần chờ lúc gió nổi lên mới giương cung lắp tên, giấu toàn bộ động tác vào trong tiếng gió.
Đỗ Khắc cực kỳ kiên nhẫn, hắn biết cơ hội của mình không nhiều.
Ra tay tuyệt đối không thể nôn nóng. Một khi Mộ Quang lộc giật mình sinh lòng cảnh giác, muốn tiếp cận nó lần nữa sẽ chẳng dễ dàng gì.
Gió núi thổi qua, cả khu rừng tựa như một đại dương xanh biếc cuộn trào sóng gợn.
Mộ Quang lộc cảm nhận được làn gió này, hơi ngẩng đầu nheo mắt lại, tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi.
Phía xa, Đỗ Khắc đã giương cung lắp tên, đầu mũi tên loé lên một điểm hàn mang lạnh lẽo.
Hắn đã hoàn toàn hòa làm một thể với môi trường xung quanh, nếu không nhìn kỹ thì căn bản không thể nhận ra sự tồn tại của hắn.
Dây cung trong tay Đỗ Khắc căng cứng. Hắn không vội bắn mà vẫn kiên nhẫn chờ gió, phải giấu mũi tên vào hướng gió mới có thể tung ra một phát bắn hoàn mỹ nhất.
Khoảng mười phút sau, Đỗ Khắc mới buông lỏng dây cung.
Mũi tên xé gió lao đi, nương theo chiều gió bay về phía Mộ Quang lộc. Mọi thứ diễn ra lặng lẽ không một tiếng động, hoàn toàn ẩn khuất trong gió.
Mũi tên sượt qua sống lưng Mộ Quang lộc, xé rách một đạo vết thương, máu tươi lập tức rỉ ra.
Mộ Quang lộc kêu lên một tiếng đau đớn, nhẹ nhàng bật nhảy đã vọt ra xa mười mấy mét, biến mất tăm.
Phát tên này của Đỗ Khắc không phải bắn trượt, mà là hắn cố ý làm vậy.
Mũi tên vốn đã được tẩm độc, đủ sức làm tê liệt một con cự hùng chỉ trong thời gian cực ngắn.
Vì nhiệm vụ yêu cầu bắt sống nên Đỗ Khắc không thể trực tiếp bắn chết Mộ Quang lộc, đành phải dùng đến thủ đoạn này.
Hắn thu lại trường cung, lập tức bám sát theo sau.
Tốc độ của Mộ Quang lộc rất nhanh, Đỗ Khắc trong thời gian ngắn hoàn toàn không thể đuổi kịp. Tốc độ cỡ này dù đặt trong đám ma thú trung giai cũng được xem là cực nhanh.
Nhưng nhờ Mộ Quang lộc đã bị thương, Đỗ Khắc nương theo manh mối để lại rất dễ dàng lần theo.
Hắn truy tung một hồi, phát hiện dấu vết Mộ Quang lộc để lại càng lúc càng dày đặc. Chắc hẳn độc tính đã bắt đầu phát tác gây tê liệt nên tốc độ của nó mới chậm dần như vậy.
Nửa canh giờ sau, Mộ Quang lộc đã hoàn toàn không đi nổi nữa, gục ngã trên mặt đất, giãy giụa muốn đứng lên.
Nó sợ hãi nhìn Đỗ Khắc từng bước tiến lại gần, bốn guốc ra sức cào xuống đất nhưng rốt cuộc vẫn không thể nào đứng dậy nổi.
Đỗ Khắc không vội vàng tiến lại gần. Dù sao đây cũng là ma thú trung giai, nhỡ đâu nó dồn sức tung cho hắn một cú đá thì cũng chẳng dễ chịu chút nào.
Hắn cứ thế đứng tại chỗ chờ đợi, cho đến khi Mộ Quang lộc hoàn toàn mất đi ý thức mới bước tới nhấc nó lên, vác lên vai.
"Xong việc, về nhà thôi." Tâm trạng Đỗ Khắc vô cùng tốt. Con hươu này trị giá tới một trăm kim tệ, đúng là kiếm được một món tiền lớn.
Hắn vác Mộ Quang lộc vừa bước đi thì đột nhiên cảm nhận được sự bất thường phía sau lưng, lập tức nhún người vọt ra xa mấy mét. Ngay tại vị trí hắn vừa đứng, một mũi tên đã cắm phập xuống đất.
Đỗ Khắc quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hai gã mặc giáp da đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy bất thiện.
Một gã có vết sẹo đao trên mặt cất tiếng: "Bằng hữu, con Mộ Quang lộc bị thương này là do chúng ta phát hiện ra trước, lại cất công truy đuổi bấy lâu. Ngươi hớt tay trên như vậy xem chừng không thích hợp cho lắm đâu nhỉ?"
Câu này khiến Đỗ Khắc bật cười: "Các ngươi không chịu vắt óc nghĩ xem vì sao con hươu này lại bị thương à? Luận chuyện đến trước đến sau, các ngươi mới là kẻ đến sau đấy."
Gã mặt sẹo cười gằn: "Đám Dạ Oanh nhân các ngươi đúng là hống hách. Nơi này là sâu trong Nguyệt Quang sâm lâm, chúng ta có khử ngươi tại đây thì cũng chẳng ai hay biết. Nếu biết điều thì để con hươu lại rồi cút, bọn ta còn có thể tha cho ngươi một mạng.""Biết ta là người của Dạ Oanh mà còn dám ăn nói như vậy, xem ra chuyện hôm nay khó mà giải quyết êm đẹp rồi." Đỗ Khắc thở dài một tiếng.
Hắn dĩ nhiên sẽ không làm theo lời đối phương. Bản thân hắn đang mặc Dạ Oanh bì giáp mà bọn chúng vẫn dám buông lời đe dọa, rõ ràng là ngay từ đầu đã không có ý định để hắn sống sót. Cho nên, có bỏ Mộ Quang lộc xuống hay không thì kết cục cũng chẳng có gì khác biệt.