Chương 31: [Dịch] Vừa Chứng Đạo Hỗn Độn Thiên Đế, Ngươi Bảo Ta Hóa Thân Cấm Khu?

Hoang Tẫn hải vô cùng cuồng vọng! Đại đế gõ cửa, không người dám ứng!

Phiên bản dịch 5984 chữ

Cấm khu, từ xưa đã tồn tại trên thế gian.

Cứ cách một khoảng thời gian, khi thọ nguyên của các chí tôn sắp cạn kiệt, bọn họ sẽ đồng loạt xuất thế, khơi mào hắc ám động loạn, dấy lên những trận gió tanh mưa máu!

Vạn linh chúng sinh đều bị bọn họ xem như đại dược hình người.

Đại vũ trụ bị bọn họ coi là bãi chăn nuôi, cứ cách một thời gian lại thu hoạch một lần.

Nếu may mắn có đại đế xuất thế che chở cho thương sinh.

Thì thời đại đó họa chăng mới được an ổn.

Nhưng thành đế khó khăn biết nhường nào!

Thường phải trải qua mười mấy vạn năm đằng đẵng, cũng chưa chắc có một vị đế giả xuất thế.

Hơn nữa, đại đế tuy mạnh.

Nhưng về cơ bản cũng chỉ có thể chấn nhiếp cấm khu, khiến bọn họ không dám xuất thế khơi mào hắc ám động loạn mà thôi.

Còn về việc thanh trừng...

Thì đúng là kẻ si nói mộng!

Bên trong mỗi cấm khu đều có không chỉ một vị chí tôn.

Nếu thật sự tiến sâu vào cấm khu, mở ra cực đạo đại chiến.

Chỉ sợ kết cục cuối cùng sẽ là một thân huyết nhục đạo quả của đại đế bị các chí tôn xúm vào cắn nuốt...

Cho nên, khi Hắc Đế tuyên cáo với toàn vũ trụ rằng muốn chinh chiến cấm khu.

Tất cả mọi người đều không khỏi thấp thỏm lo âu.

Diệp Minh Uyên cũng không ngoại lệ.

Hắn từng thâm nhập Loạn Thần sơn, cảm giác da đầu tê dại khi từng ánh mắt lạnh lẽo chiếu rọi lên người ngày đó, đến nay vẫn còn rõ mồn một!

Bởi vậy, bấy lâu nay.

Hắn chưa từng nảy sinh ý niệm thanh trừng cấm khu.

Thế mà lúc này, Hắc Đế sau khi kết thúc bế quan, lại chủ động muốn ra tay với cấm khu!

Chuyện này thật là...

Không đúng... Cấm khu mà hắn muốn nhắm tới là nơi nào?

Diệp Minh Uyên nhìn về nơi Hắc Đế vừa đặt chân tới.

Sau khi nhận ra đó không phải là nơi mà mình đang nghĩ đến, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Dẫu vậy, thần sắc hắn vẫn vô cùng ngưng trọng.

Luôn sẵn sàng ra tay chi viện bất cứ lúc nào!

Dù cho hai người từng trải qua một trận đại chiến, bản thân hắn còn bị đánh cho thê thảm.

Nhưng giữa bọn họ vốn không có thù oán gì.

Thêm nữa, thuở ấy Hắc Đế từng đích thân giá lâm chữa thương cho hắn.

Xét về tình về lý, hắn đều nên chuẩn bị ra tay tương trợ.

.......

Hoang Tẫn hải.

Tiếng sóng cuồn cuộn, khí nóng hừng hực bốc lên.

Đây là một vùng biển hư vô, sóng biển trào dâng, lại chẳng thấy lấy một giọt nước.

Chỉ có ngọn lửa cháy rực trên mặt biển tựa như vĩnh hằng bất diệt, là cảnh tượng đồng nhất bao trùm toàn bộ cấm khu.

Hắc Đế đứng sừng sững trong hư không.

Ánh mắt thâm thúy, cúi nhìn toàn bộ Hoang Tẫn hải.

Khoảnh khắc hắn bước chân vào nơi này.

Lập tức có mấy đạo ánh mắt dồn về phía hắn, cực kỳ hờ hững, không hề mang theo chút tình cảm nào của sinh linh.

"Nơi đây... vẫn như xưa."

Trong mắt Hắc Đế xẹt qua vài phần hồi ức.

Từng đợt sóng nhiệt đủ để luyện hóa cả cường giả thánh đạo phả vào gò má hắn.

Lại chẳng thể tạo thành nửa phần ảnh hưởng. Không chỉ bởi vì thể phách cấp đại đế hiện tại của hắn, mà còn bởi vì... hắn đã sớm thích ứng.

Thích ứng với thứ nước biển hư vô trong Hoang Tẫn hải này.

Cũng thích ứng với ngọn lửa vô căn nóng bỏng cùng cực nơi đây...

Thuở ban đầu, hắn cắm rễ tại nơi này, hấp thu năng lượng cuồng bạo bên trong, thai nghén thành... một gốc bất tử thần dược mặc người tùy ý ngắt hái!

May mắn thay, trong một lần các chí tôn nội chiến.

Hắn đã thừa cơ trốn thoát, lẩn khuất giữa đại vũ trụ mênh mông.

Mãi cho đến hôm nay... chứng đạo trở về!

Hận ư?

Cũng không hẳn.

Dù sao thân là bất tử thần dược, sau khi bị bắt giữ liền bị người ta ngắt hái, vốn dĩ là chuyện thiên kinh địa nghĩa.

Thế nhưng cái đạo lý hiển nhiên này, cũng không ảnh hưởng tới việc hắn chọn nơi đây làm mục tiêu đầu tiên của mình.

"Đương thế đại đế... khí tức này..."

"Không ngờ gốc bất tử thần dược hốt hoảng trốn chạy năm đó, lại có thể đi đến bước đường này."

"Thế nhưng... chỉ bằng một mình ngươi, cũng đòi chinh chiến Hoang Tẫn hải sao?"

"Hừ, mau chủ động lui đi. Bằng không, đừng trách bọn ta đánh ngươi hiện nguyên hình."

"Chắc hẳn, bất tử thần dược sau khi thành đạo, dược lực... sẽ càng thêm cường hãn!"

Một giọng nói từ trong Hoang Tẫn hải vọng ra, mang theo ý cảnh cáo nồng đậm.

Bất luận là ai, cũng đều không muốn xuất thế để đối mặt với một vị đại đế đỉnh phong!

Chiến đấu, có thể tránh thì nên tránh.

Thế nhưng nếu quả thực không thể tránh khỏi...

Vậy thì bọn họ cũng sẽ cho vị đương thế đại đế này biết thế nào là nội tình của cấm khu!

.......

"Chậc..."

Bên trong Tiên Đình, Lục Thanh Vân có chút nhịn không được.

Quá ngông cuồng rồi.

Cùng là cấm khu, sao những chí tôn này lại có thể ngông cuồng đến mức độ ấy?

Đối mặt với một tôn đại đế đỉnh phong có sức mạnh ngang ngửa thiên đế đến gõ cửa, thế mà vẫn buông ra những lời kiêu ngạo đến vậy.

Dựa vào đâu chứ?

Chỉ dựa vào việc các ngươi tồn tại đã lâu, số lượng chí tôn đông đảo ư?

Nếu chỉ xét riêng điểm này...

Lục Thanh Vân quay đầu lại, liếc nhìn Thái Dịch thiên tôn đang bị phong ấn trong tiên nguyên, bộ dáng dở sống dở chết.

Ừm... Tuy rằng số lượng chí tôn trong Tiên Đình của hắn ít.

Nhưng bản thân hắn lại mạnh mẽ vô song!

Nếu hôm nay Hắc Đế tới gõ cửa Tiên Đình của hắn, thì hắn cũng có thể ngông cuồng như vậy!

"Có điều, những cấm khu này đều tồn tại từ thời vô cùng cổ xưa."

"Khởi nguồn thậm chí có thể truy ngược về trước khi cổ sử ra đời, có lẽ... thực sự có nội tình cường hoành gì đó cũng không chừng."

Lục Thanh Vân nghiêm mặt dõi mắt nhìn về phía Hoang Tẫn hải.

Đúng lúc này... đại chiến khai màn!

Hắc Đế sải bước, chính thức tiến vào cấm khu Hoang Tẫn hải!

Uy thế ngập trời, cực đạo khí tức khiến cả vùng Hoang Tẫn hải chấn động không ngừng, tiếng sóng gầm rú càng thêm hung mãnh cuồng bạo!

"Vừa rồi là kẻ nào huênh hoang!"

"Bước ra đây! Chiến cùng bản đế một trận!"

Thanh âm vang vọng không dứt, nhưng toàn bộ Hoang Tẫn hải lại rơi vào tĩnh mịch chết chóc!

Đối mặt với tiếng quát hỏi của một vị đại đế đỉnh phong, không kẻ nào tình nguyện làm con chim đầu đàn.

Thế nhưng chuyến đi này của Hắc Đế không phải để chấn nhiếp răn đe.

Mà là muốn... thực sự thực hiện lời hứa.

Chinh chiến cấm khu, trảm sát chí tôn!

......

Bạn đang đọc [Dịch] Vừa Chứng Đạo Hỗn Độn Thiên Đế, Ngươi Bảo Ta Hóa Thân Cấm Khu? của Ngọc Giác Ngọc Dư

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    4h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!