Thông báo điểm Băng Hoại vừa hiện lên, ngay sau đó trước mặt hắn lại tiếp tục nảy ra một bảng thông tin mới.
【Ting!】
【Sự kiện "Diễm ngộ hoàng cung của Diệp Lưu Phong" kết thúc!】
【Tổng kết sự kiện: Sự xuất hiện đúng lúc của ngươi đã khiến Bách Lý Phượng Minh vừa gặp đã yêu. Nàng đã nhận định ngươi chính là chân mệnh thiên tử của đời mình. Ngươi thành công phá hoại cơ duyên diễm ngộ hoàng cung của Diệp Lưu Phong. Ngoài ra, trong lần lựa chọn này, ngươi còn thành công khiến Diệp Lưu Phong phải gánh chịu bêu danh, làm suy giảm thiên mệnh khí vận của hắn.】
【Phần thưởng biểu hiện: Điểm Băng Hoại +80!】
【Thành công tước đoạt cơ duyên của nhân vật chính: Yêu Thần thất lệnh!】
【Nhắc nhở: Phần thưởng dạng vật phẩm sẽ được gửi đến tay ký chủ theo phương thức thích hợp, vui lòng chờ đợi trong chốc lát.】
Hửm!?
Lựa chọn nhân sinh liên quan đến Diệp Lưu Phong đã kết thúc rồi sao?
Lâm Thánh hơi ngẩn ra, nhưng ngẫm lại cũng thấy hợp lý.
Vốn dĩ ở lần lựa chọn trước, Bách Lý Phượng Minh đã thất vọng tràn trề về Diệp Lưu Phong, mối liên hệ duy nhất giữa hai người chỉ còn lại lời tiên tri về "chân mệnh thiên tử" kia mà thôi.
Nay Bách Lý Phượng Minh lại nhận định hắn mới là "chân mệnh thiên tử", vậy thì giữa nàng và Diệp Lưu Phong coi như triệt để cắt đứt quan hệ.
Sự kiện diễm ngộ này tự nhiên cũng theo đó mà kết thúc.
Lấy lại tinh thần.
Nhìn Diệp Lưu Phong bên dưới đột nhiên ngẩn ngơ rồi lại ngó dọc ngó ngang, Lâm Thánh thầm cười lạnh trong lòng.
'Hệ thống đã tạm thời ngừng khống chế, xem ra hắn sắp trở lại bình thường rồi.'
Hắn khá tò mò không biết đối phương sẽ có phản ứng ra sao.
Có điều ở ngoài mặt.
Lâm Thánh vẫn giữ vẻ mặt bình thản, nhạt giọng đáp: "Tha cho ngươi một lần sao?"
"Ngươi nghĩ nhiều quá rồi đấy."
"Nể mặt Thiên Hải đại trưởng lão, ta có thể tử tế áp giải ngươi về thánh địa. Nhưng nếu ngươi còn có ý đồ gì khác, thì đừng trách bản thánh tử không nể tình đồng môn."
Lời này nói ra vô cùng hờ hững, ngữ khí không mang theo chút cảm xúc dư thừa nào.
Thế nhưng đám người bên dưới nghe xong lại không nhịn được mà liên tục gật đầu.
"Đúng chuẩn rồi, đúng chuẩn rồi! Thánh tử thì phải cao cao tại thượng như thế chứ!"
"Thánh tử ngầu quá đi mất!"
"Nếu được cùng một phe với ngài ấy, cảm giác an toàn đúng là tuyệt đối luôn!"
"..."
Những tiếng xì xào bàn tán xung quanh khiến đầu óc còn đang choáng váng của Diệp Lưu Phong nhanh chóng tỉnh táo lại.
Nhớ lại tất cả những chuyện vừa xảy ra.
Ngũ quan của hắn lập tức nhăn nhó, hai hàng lông mày cau chặt lại.
Vừa rồi rốt cuộc là bị làm sao vậy?
Tại sao ta lại thất thái đến mức này?
Tình cảnh trước mắt không cho phép hắn nghĩ ngợi nhiều. Hắn lắc đầu, tạm thời gạt bỏ những nghi vấn trong óc ra sau đầu, một lần nữa ngẩng lên nhìn thiếu niên áo trắng khí vũ hiên ngang đang chắp tay sau lưng đứng ngạo nghễ trên không trung.
"Lâm Thánh..."
Khi thốt ra cái tên này, tâm trạng của Diệp Lưu Phong vô cùng phức tạp.
Hắn có nằm mơ cũng không ngờ tới, tu vi của tên "kẻ dự bị" này lại có ngày vượt qua mình, thậm chí chỉ dựa vào linh áp thôi đã khiến hắn không thể nhúc nhích.
Vốn dĩ hắn còn cảm thấy có chút tiếc nuối.
Tiếc thay, chỉ cần có hắn ở đây, tên dự bị này cả đời cũng đừng hòng có ngày ngóc đầu lên nổi...
Hắn kiêu ngạo ngẩng cao đầu, ánh mắt nhìn thẳng vào bóng người trên không trung, không chút sợ hãi dõng dạc quát lớn: "Lâm Thánh! Ngươi đừng có ức hiếp người quá đáng!"
"Ta nói cho ngươi biết, ta không hề phản bội thánh địa!"
"Nội tình cụ thể ra sao, cứ..."
Hắn còn chưa dứt lời, Lâm Thánh đã lạnh nhạt cắt ngang: "Cứ để ta áp giải ngươi về thánh địa rồi hẵng nói tiếp đi!"Lời vừa dứt, ánh mắt hắn chợt trở nên sắc lạnh!
Trong chớp mắt!
Một cỗ uy áp kinh khủng gấp trăm lần lúc trước đột ngột giáng xuống người Diệp Lưu Phong!
Hoàn toàn không có điềm báo, cũng chẳng chừa lại nửa điểm thời gian để phản ứng!
Diệp Lưu Phong cố níu giữ một tia ý thức cuối cùng để phản kích, thế nhưng linh lực trong cơ thể dường như đã bị "dọa sợ", căn bản không thể điều động.
Ầm!!
Mặt đất bị linh áp vô tận nện thành một cái hố sâu khổng lồ. Ở chính giữa hố, Diệp Lưu Phong lún sâu vào lòng đất, sống chết không rõ!
Đạo lý "phản diện chết vì nói nhiều", Lâm Thánh hiểu rõ hơn ai hết.
Cho nên hắn không muốn cho đối phương thêm thời gian để mở miệng hay phản ứng.
Sau khi một kích đánh bại Diệp Lưu Phong.
Hắn vươn ngón trỏ, cách không điểm nhẹ một cái về phía cơ thể Diệp Lưu Phong.
Phút chốc.
Cơ thể Diệp Lưu Phong hóa thành một ngọn lửa rực cháy, vừa bay vút về phía lòng bàn tay Lâm Thánh, vừa nhanh chóng thu nhỏ lại.
Khi rơi vào tay Lâm Thánh, nó chỉ còn là một đốm lửa nhỏ bé không đáng kể.
Nếu nhìn thật kỹ.
Vẫn có thể thấy rõ một "Diệp Lưu Phong thu nhỏ" đang hôn mê ở giữa đốm lửa.
——Đây chính là "Diễm thu chi thuật" trong 《Thiên Hỏa luyện đan thuật》.
Bí thuật này vốn do luyện đan sư sáng tạo ra nhằm nhanh chóng thu thập các loại dược liệu khổng lồ, nhưng sau khi luyện thành, tu sĩ cũng có thể dùng nó để bắt giữ những kẻ có sức kháng cự yếu.
"Mạnh quá!!"
"Cựu thánh tử đứng trước mặt tân thánh tử căn bản không chịu nổi một kích!"
"Ta hiểu vì sao cựu thánh tử lại phải bỏ trốn rồi, thì ra là sợ bị vị tân thánh tử này đánh bại giữa bàn dân thiên hạ!"
"Cũng có lý..."
Dù biết rõ chênh lệch giữa đôi bên là rất lớn, nhưng khi chứng kiến màn nghiền ép tuyệt đối này, đám đông tu sĩ và bách tính xung quanh vẫn khó giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Trên không trung.
Bắt xong Diệp Lưu Phong, Lâm Thánh vốn có thể trực tiếp rời đi.
Nhưng đã cất công tới đây rồi, cái gì mà 《Yêu Thần thất lệnh》 kia, kiểu gì hắn cũng phải lấy cho bằng được.
Ngay lúc hắn dời mắt nhìn về phía Bách Lý Phượng Minh, từ phương xa chợt có một đám mây đen kịt bay tới.
Nương theo đám mây đen ấy là một tràng cười sảng khoái vang vọng khắp toàn thành.
"Ha ha ha ha ha ——"
"Người trẻ tuổi kia, có thể để lại kẻ trong tay ngươi không?"
"Kẻ trong tay ngươi là hảo hữu của ta, nếu ngươi bằng lòng giao hắn ra, Minh Hà lão quỷ ta đây xem như nợ ngươi một ân tình."
"Có được ân tình này, ngày sau dù ngươi muốn ta cùng lên núi đao xuống biển lửa, ta cũng sẵn lòng phụng bồi!"
Lời của lão còn chưa dứt.
Tu sĩ, bách tính toàn hoàng triều, thậm chí cả người của hoàng tộc đều đã bị dọa cho mặt mày trắng bệch.
"Là Minh Hà lão quỷ!!"
"Nguy rồi! Từ năm năm trước lão đã là tà tu Chí Tôn lục trọng! Kim Long thánh tử e rằng không đối phó nổi!"
"Cựu thánh tử và Minh Hà lão quỷ lại là bằng hữu? Thảo nào hắn dám làm ra chuyện phản bội thánh địa."
"Suỵt! Muốn hại chết tất cả mọi người sao! Nhỏ tiếng thôi!!"
Vù ——
Gió đen thổi tới, ngưng tụ giữa không trung cách Lâm Thánh chừng trăm mét thành một lão già áo đen cao cỡ ba mét, hai vai rộng dị thường, làn da xám xịt như sáp.
Mái tóc lão như những sợi dây thừng đay ố vàng, lại giống như cắm đầy lá liễu khô héo.
Lão nhếch bờ môi thâm đen, nở nụ cười quái dị.
Trên cổ lão đeo một chuỗi vòng làm từ đầu lâu, vài cái trong số đó vẫn còn vương vết máu.
Sau khi từ gió đen hóa thành bản thể.
Lão già này liếc nhìn Lâm Thánh một cái, sau đó liền dời mắt nhìn thẳng xuống đám đông bên dưới."Khà khà khà... Ta giữ đúng giao ước với Trường Hồng kiếm thánh, mười năm không rời sông nửa bước."
"Nhưng nay hảo hữu của ta gặp nạn, đành phải phá bỏ lời thề mà rời sông sớm hơn thời hạn. Thế mà chỉ mới biến mất có năm năm, người đời dường như đã quên mất ác danh của ta rồi."
"Xem ra..."
Hắc khí trên người lão bốc lên ngùn ngụt, rõ ràng là định ra tay tàn sát đám đông bên dưới.
Lâm Thánh nhíu mày, vung tay phóng ra một loạt kiếm phù màu vàng kim đánh gãy pháp thuật của lão, giọng điệu lạnh lẽo vô cùng: "Ta còn ở đây, mà ngươi dám càn rỡ như vậy sao?"
Nếu cứ trơ mắt nhìn Minh Hà lão quỷ tàn sát bách tính, danh tiếng của hắn chắc chắn sẽ tan tành!
Nhìn chằm chằm vào Minh Hà lão quỷ.
Trong đôi mắt sâu thẳm bao la tựa tinh không của Lâm Thánh, lần đầu tiên lóe lên sát ý!