Dị tượng biển vàng hùng vĩ tráng lệ cuộn trào khắp bầu trời Thánh địa, khiến vô số đệ tử và phong chủ phải ngẩng đầu nhìn lên, không ngừng trầm trồ kinh ngạc.
"Trời ạ!"
"Rốt cuộc là ai đang đột phá vậy!? Lại có thể tạo ra động tĩnh lớn đến mức này?"
"Không rõ nữa, nhưng kẻ đột phá tạo ra được dị tượng cỡ này tuyệt đối không phải hạng tầm thường!"
"Dị tượng này có ý nghĩa gì vậy? Ta sống tám ngàn năm trên đời, đây mới là lần đầu tiên nhìn thấy!"
"Không rõ, nhưng thật sự quá hoành tráng..."
Đám đông chưa từng chứng kiến dị tượng nào như thế này.
Có người chỉ tò mò ngẩng đầu nhìn một lúc, cũng có người cảm thấy vô cùng mới mẻ nên vội vàng ghi chép lại dị tượng này.
Thực ra không chỉ bọn họ, ngay cả những thái thượng trưởng lão đã sống cả vạn năm trong Vạn Yêu mộ địa cũng chưa từng trông thấy cảnh tượng này.
"Kỳ lạ thật, vậy mà vẫn còn thứ lão phu chưa từng thấy qua sao?"
"Thú vị đấy..."
"Là động tĩnh đột phá của Thánh tử, vị Thánh tử này quả nhiên vô cùng khác biệt."
Vù vù vù...
Âm phong lạnh lẽo thổi qua vùng Vạn Yêu mộ địa hoang vu tịch mịch. Nơi đây không một bóng người, chỉ có những tiếng bàn luận vang lên hết đợt này đến đợt khác.
"Chưa đầy hai mươi tuổi đã đạt tới Tôn Vương cảnh, đúng là yêu nghiệt."
"Nhớ năm đó, đệ nhất thiên tài Quý Hồng Trần của chúng ta khi đột phá Tôn Vương cảnh cũng đã ba mươi chín tuổi, nay vị Thánh tử này lại còn yêu nghiệt hơn hắn... Chậc, đây đúng là đệ nhất thiên tài từ trước đến nay của Thánh địa ta, có cần phái người bảo vệ không?"
"Bỏ đi, nhân vật nghịch thiên như vậy chúng ta không giữ nổi đâu, giống như Quý Hồng Trần năm đó vậy..."
"Cũng phải, haiz..."
Trên Thiên Vân sơn.
Nắng sớm chiếu rọi núi rừng, ánh sáng xuyên qua những kẽ lá trên vòm cây ngộ đạo chọc trời, tạo thành từng đốm sáng lấm tấm trên thảm cỏ.
Gió sớm mang theo luồng không khí thanh mát ngát hương, nhiệt độ trong núi cũng lặng lẽ tăng lên.
Nhìn thiếu niên áo trắng dưới gốc cây đã thu liễm toàn bộ khí thế, củng cố vững chắc cảnh giới, Trần Nam Chi khẽ mấp máy môi.
Nàng muốn nói điều gì đó.
Nhưng lời đến bên môi, lại chẳng biết phải mở lời ra sao.
Mãi đến khi thiếu niên rảo bước đi tới trước mặt, nàng mới nở nụ cười duyên dáng: "Chúc mừng ngươi, lại đột phá rồi."
"Chờ đến khi Thập đại thiên kiêu bảng tháng này công bố, ngươi nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ."
Lâm Thánh mỉm cười.
Trần Nam Chi đang cười, nhưng đột nhiên không biết nghĩ đến điều gì, nụ cười trên gương mặt kiều diễm dần tắt lịm. Nàng hơi nghiêng người đi, khẽ thở dài một tiếng.
"Sư tôn, sao người lại thở dài?" Lâm Thánh nghi hoặc hỏi.
Trần Nam Chi ngoảnh lại nhìn hắn, đôi mắt đẹp sâu thẳm, linh động như một mặt hồ đang gợn sóng.
"Haiz..."
"Tam triều Ngũ giáo Cửu tông Thập gia Thập lục địa, mười sáu Thánh địa ở bốn đại lục chúng ta trong mắt các thế lực đỉnh cấp cũng chỉ xếp hàng mạt lưu. Chúng ta chỉ có thể xưng vương xưng bá ở bốn đại lục có lượng linh khí mỏng manh này mà thôi."
"Đến lúc Thiên kiêu bảng công bố, e rằng sẽ có không ít thế lực để mắt tới ngươi."
"Lúc đó, nếu họ mời ngươi đến Trung Ương Tiên Linh đại lục, chắc hẳn ngươi cũng sẽ đi nhỉ?"
Tiên Linh đại lục là trung tâm của toàn bộ giới tu tiên.
Linh khí nơi đó đậm đặc đến mức hóa thành tiên khí, quy tụ vô số tiên dược, bảo vật và tiên nhân.
Tuyệt đại đa số tu tiên giả sau khi đến đó đều không còn muốn quay trở về mảnh đất "cằn cỗi" ở bốn đại lục này nữa.
Lời này của Trần Nam Chi vừa thốt ra.
Trong lòng Lâm Thánh lập tức hiểu rõ.Nàng nhất định là đang nghĩ đến vị đại sư huynh mà nàng từng kính phục nhất năm xưa — Quý Hồng Trần.
Trong nguyên tác đã từng nhắc tới chuyện này.
Khi Trần Nam Chi còn nhỏ yếu, có một vị sư huynh yêu nghiệt tên là Quý Hồng Trần. Vị sư huynh ấy tư chất nghịch thiên, tuấn tú nho nhã, toàn thân tràn đầy chính khí, chính là nam thần hoàn mỹ trong lòng vô số nữ đệ tử bấy giờ.
Nào ngờ về sau hắn lại bị một nữ đệ tử bình thường của Thiên Nữ giáo thuộc Ngũ Thần giáo đánh bại, khiến đạo tâm bị đả kích nặng nề.
(ps: Không ít độc giả có thói quen suy nghĩ rằng tuổi tác hai người ngang nhau. Nói rõ thêm một chút, nữ đệ tử kia thiên phú quả thực bình thường, chỉ là đã sống hơn hai ngàn năm, dựa vào tu vi cao hơn mà đánh bại Quý Hồng Trần lúc bấy giờ chưa đầy trăm tuổi, khiến hắn không sao chịu nổi.)
Đúng lúc ấy, cửu đại tiên tông tổ chức đại hội thu nạp đệ tử khắp các đại lục, hắn bất chấp mọi lời khuyên can mà kiên quyết ra đi.
Cuối cùng.
Hắn trở thành nội môn đệ tử của một trong số các tiên tông đó, rồi theo về Tiên Linh đại lục, từ đó không hề quay trở lại.
Chuyện này nói nhỏ thì cũng chẳng đáng là bao, cùng lắm chỉ là chim khôn chọn cây mà đậu.
Trần Nam Chi hiểu điều đó.
Nhưng nàng vẫn luôn ghét loại việc làm ấy — vì môi trường tu luyện tốt hơn mà dễ dàng rời xa sư huynh, bằng hữu, thân nhân.
Thế nhưng khi trưởng thành nàng mới phát hiện, những kẻ như vậy nhan nhản khắp nơi.
Cũng vì thế mà lòng nàng dần trở nên cô độc, khí chất toát ra cũng ngày càng trở nên cao lãnh.
Lúc này.
Đối diện với ánh mắt vừa mong chờ vừa thấp thỏm của Trần Nam Chi, Lâm Thánh khẽ lắc đầu: "Không, kẻ khác có lẽ vô cùng khát khao Tiên Linh đại lục, nhưng ta thì khác. Dù linh khí, tiên khí nơi đó có nồng đậm thế nào, cũng chẳng thể hấp dẫn được ta."
Lời hắn nói hoàn toàn là sự thật.
Dù sao cảnh giới của hắn tăng lên đều nhờ can thiệp vào vận mệnh của thiên mệnh chủ giác, chứ không phải tự thân tu luyện. Bởi vậy Tiên Linh đại lục đối với hắn chẳng có chút sức hút nào.
"Thực ra sư phụ hẳn cũng nhìn ra được, đồ nhi không hề đặc biệt muốn tu luyện."
"Đồ nhi..."
...
Đôi mắt thu thủy của Trần Nam Chi chăm chú nhìn Lâm Thánh.
Một cảm giác khó tả đang dâng trào trong lòng nàng, tựa như có một ngọn lửa từ tâm can bùng lên, muốn thiêu đốt toàn thân.
Nhìn thiếu niên trước mặt, nàng bất giác kiễng chân, ngước mặt lên, nhẹ nhàng hôn lên môi hắn.
Hai người nhìn nhau chăm chú.
Ánh mắt giao hòa giữa không trung, như cọ xát ra lửa, mỗi lúc một thêm nóng bỏng.
Tựa như hai trái tim cuối cùng đã tìm được nhịp đập chung, cả hai bất chợt ôm siết lấy nhau, điên cuồng, nồng nhiệt hôn sâu.
Như linh hồn đã tìm thấy tri kỷ, như muốn dùng hành động này để trao gửi hết thảy tâm tư cho đối phương.
Thật lâu sau đó.
Dường như đã tỏ hết tâm sự, đã nếm trải đủ mọi cung bậc, họ mới chậm rãi rời môi.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt đã hoàn toàn khác xa trước đó.
Vù vù ——
Đột nhiên.
Tấm truyền tín linh phù trong túi áo nàng chấn động, tự bay ra ngoài rồi hóa thành một màn sáng hư ảo ngay trước mặt.
Bên trong màn sáng ấy.
Có thể thấy Đại trưởng lão Thiên Hải Long Nguyệt đang thong dong tản bộ bên một bờ biển nào đó —— đây chính là linh đồ truyền tin, phương thức đàm đạo từ xa đang thịnh hành trong giới tu tiên hiện nay.
"Tiểu Chi Chi! Ơ, Thánh tử cũng ở đây à."
Ở đầu bên kia, Thiên Hải Long Nguyệt vốn đang tươi cười chào hỏi Trần Nam Chi.
Nhìn thấy Lâm Thánh ở bên cạnh, đôi mắt nàng bỗng sáng rực, liền vui vẻ chào hỏi hắn: "Thánh tử tốt.""Bái kiến Đại trưởng lão."
"Tiểu Chi Chi, muội có biết hôm nay ta nhìn thấy chuyện gì không!? Nói ra chắc chắn muội sẽ kinh ngạc đến rớt cằm cho xem!"
"Chuyện gì vậy?"
Trần Nam Chi hơi ngượng ngùng khẽ liếc Lâm Thánh, rất phối hợp lên tiếng hỏi.
"Ta nhìn thấy..."
Thiên Hải Long tính tình vô tư sảng khoái hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của hảo tỷ muội, vẫn đang hăng hái kể lại những chuyện xảy ra tại Thiên Diễn thánh địa ngày hôm nay.