Chương 47: [Dịch] Xuyên Thành Đường Tăng: Bắt Đầu Thỉnh Kinh Ở Già Thiên

Lựa chọn kinh văn! Hư Không, Hằng Vũ vẫn kém chút phong tao!

Phiên bản dịch 11433 chữ

Thái Huyền môn dường như đã trở thành trung tâm Đông Hoang, vô cùng náo nhiệt.

Đường Sinh ném toàn bộ sự vụ cho Hoa Sơn.

Thời gian của hắn vô cùng quý giá, không muốn lãng phí vào những cuộc giao tế vô nghĩa.

"Nguyên thạch còn tám triệu cân, thần nguyên vẫn chưa động đến, cứ đột phá trước đã."

Bên trong động phủ Vấn Đạo phong, Đường Sinh bắt đầu bế quan.

Ý niệm chìm vào luân hải, nguyên anh nuốt trọn, luyện hóa cả vạn cân nguyên thạch.

Luyện tinh hóa khí, luyện khí dưỡng thần, tẩm bổ cho thần linh trong đạo cung.

Chỉ mất một ngày công phu, Phế chi thần tạng đã viên mãn.

Tiếp theo là Can chi thần tạng.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, tiêu hao hết mười mấy vạn cân nguyên thạch, ngũ đại thần tạng trong đạo cung đã hoàn toàn viên mãn.

Đập thêm mấy chục vạn cân nguyên thạch nữa, Đường Sinh chính thức đặt chân vào tứ cực bí cảnh.

Tứ cực, chính là bốn cây cột chống trời trong thần thoại cổ đại.

Tứ cực trên cơ thể người ám chỉ tứ chi, thứ cần tu hành không chỉ là chiến lực vô song, mà còn có cả đại đạo.

Tứ chi cơ thể kết nối với đại đạo, vươn dài tít tắp, thông thiên triệt địa.

"Tây Du pháp phải đến cảnh giới luyện hư mới có thể liên kết với thiên địa đại đạo."

"Già Thiên pháp chỉ cần tới tứ cực là đã chạm đến rồi, đại đạo hiển hóa ở đây vượt xa Tây Du, rốt cuộc là vì sao nhỉ?"

Đường Sinh chìm đắm vào quá trình thể ngộ nhục thân kết nối cùng đại đạo.

Nhục thân lột xác, tứ chi móc nối với thiên địa, tựa như vươn sâu vào trong hư không, kết nối cùng đại đạo.

Tốc độ nguyên thần lột xác hướng tới luyện hư bỗng nhiên tăng nhanh.

"Chỉ cần một tháng nữa là có thể bước vào luyện hư."

Chợt, một luồng khí tức áp bách ập tới.

Trong lòng nặng trĩu.

Nguyên thần cảnh báo, thiên kiếp sắp buông xuống.

"Chỉ có thiên kiêu ngàn vạn người mới được một mới gặp phải thiên kiếp ở tứ cực, không ngờ ta cũng đụng trúng rồi."

Đường Sinh khẽ nhíu mày.

72 địa sát thần thông "yểm nhật" vận chuyển, lập tức che giấu đi khí cơ.

Yểm nhật thần thông vốn là thuật che giấu thiên cơ, ngay cả tam tai ngũ kiếp trong Hồng Hoang cũng có thể che đậy.

Đường Sinh vừa mới có được không lâu, nhưng đây lại là môn thần thông hắn lĩnh ngộ sâu sắc nhất.

Bởi vì con khỉ kia vẫn luôn sử dụng.

Hắn từng dặn dò, không cho phép người trên trời nhìn trộm hay nghe lén.

Con khỉ kia cứ liên tục vận chuyển môn thần thông này, nhờ vậy sự lĩnh ngộ của hắn đối với nó cũng theo đó mà tiến bộ vượt bậc.

Che giấu tứ cực thiên kiếp chỉ là chuyện nhỏ.

Có điều thiên kiếp ở thế giới Già Thiên lại là chuyện tốt, hiệu quả thối thể cực kỳ mạnh mẽ.

Lúc này Đường Sinh vẫn chưa muốn bại lộ, trước tiên cứ che giấu đi đã.

Đợi khi nào rảnh rỗi, tìm một nơi vắng vẻ rồi độ kiếp sau.

Mượn nhờ lôi kiếp, hắn còn có thể tu luyện "Chưởng Ác Ngũ Lôi" cùng "Hô Phong Hoán Vũ" trong thiên cang pháp.

Đây đúng là một cơ hội tốt.

"Thế giới Tây Du làm gì có môi trường tu hành tốt như thế này chứ?"

"Tứ cực chia làm bốn tiểu cảnh giới, sau khi tu thành thì tay chân thông thiên triệt địa, giơ tay nhấc chân sức mạnh vô tận."

"Cũng rất thích hợp để tu luyện một số môn thần thông cương mãnh như Chấn Sơn Hám Địa, Thôi Sơn Điền Hải, Hàng Long Phục Hổ."

"Con đường tu hành rốt cuộc cũng đi vào quỹ đạo, có thể từng bước chạm tới thần thông rồi."

Nghĩ đến đây, Đường Sinh cảm thấy rất an ủi.

Quá trình lột xác kết thúc, nguyên thạch tiêu hao chưa tới một triệu cân, vẫn còn dư lại rất nhiều.

Đường Sinh vừa định tiếp tục nâng cao thực lực, lại phát hiện ra một chuyện khá lúng túng.

Hắn không có kinh văn.

Ở đạo cung bí cảnh hắn đã không dùng kinh văn, mà trực tiếp dùng nguyên anh luyện khí dưỡng thần để vượt qua.

Nhưng tới tứ cực thì lại chẳng có kinh văn nào thích hợp để dùng.

"Dùng thôn thiên ma công sao?"Đường Sinh xoay chuyển tâm niệm: "Không hợp với ta, đã vậy còn bị Bất Diệt thiên công khắc chế."

"Thanh Đế kinh thì hợp với Yêu tộc hơn, còn Đạo kinh lại chỉ có quyển Luân Hải."

"Công pháp của Thái Huyền môn khá tầm thường, bộ mạnh nhất cũng chỉ dừng ở mức kinh văn Thánh nhân."

Tự mình sáng tạo sao?

Đùa à, thế giới này đâu có được Phật môn che chở.

Việc gì phải tự hành xác sống khổ sở như vậy chứ.

"Đến lúc phải đi Tử Sơn rồi."

Đường Sinh ngẫm nghĩ một lát rồi vỗ đùi cái đét.

Không có kinh văn thì đi "mượn" của các thánh địa, thế gia.

Hắn không muốn giống như Diệp Phàm, tu hành mà phải chắp vá kinh văn, bên này mượn một ít, bên kia mót một tẹo.

Mang tiếng là tập hợp pháp môn mạnh nhất của từng bí cảnh.

Nhưng thực chất là do không tìm được một bộ hoàn chỉnh nên mới phải nhặt nhạnh đồ thừa.

Một bộ Đế kinh hoàn chỉnh chắc chắn vượt xa thứ Đế kinh chắp vá đứt đoạn.

Chỉ có Đế kinh hoàn chỉnh mới đủ sức quán thông ngũ đại bí cảnh, triệt để khai phá tiềm năng nhục thân.

Cho nên.

Đằng nào cũng là đi mượn, chi bằng đến thẳng Tử Sơn, mượn luôn bộ Vô Thủy kinh mạnh nhất!

Trong mắt Đường Sinh, giữa chư vị Đế kinh ở Bắc Đẩu, Thôn Thiên với Bất Diệt hơi kém văn tài, còn Hư Không với Hằng Vũ lại có phần bớt đi vẻ phong tao.

Tứ hoàng Trung Châu, duy chỉ có Thái Hoàng là uy danh hiển hách, nhưng cuối cùng lại bỏ mạng dưới tay Bất Tử thiên hoàng trên con đường thành tiên.

Chỉ có Vô Thủy, từ lúc lọt lòng đã vô địch cho đến tận bây giờ.

Mang chi thân hai đời đi chém giết với Bất Tử thiên hoàng - kẻ đã tu hành cả triệu năm, từng tắm qua vô số máu tươi của các vị Đại đế.

Thậm chí hắn còn chiếm thế thượng phong, tương lai lại càng bá đạo một chọi hai.

Kinh văn do một nhân vật cỡ này sáng tạo ra tuyệt đối có thể lọt vào ba vị trí đứng đầu trong số các Đại đế, Cổ hoàng của thế giới Già Thiên.

Vô Thủy kinh đâu phải chỉ có tiên thiên thánh thể đạo thai mới luyện được, chỉ cần phù hợp là xong.

Hắn không mang Thánh thể, nhưng đồ đệ của hắn có.

Không mang Đạo thai, nhưng lại có nguyên anh, làm tròn lên một chút thì cũng coi như là phù hợp.

Trước khi xuất phát, Đường Sinh nán lại xử lý thêm vài chuyện vặt.

Đầu tiên là phái canh kim thần kỳ vào thế giới Tây Du để tiếp quản quá trình lột xác của nhục thân, hiệu quả xem ra cũng khá tốt.

Hai tôn thần chỉ mới diễn hóa còn lại thì được ném vào tiểu thiên thế giới vừa rút thưởng được trước đó.

Một cái là Thủy Hử thế giới, một cái mang bối cảnh đô thị hiện đại.

Thế giới hiện đại là dễ thu phục nhất, thần niệm của thần chỉ lướt qua đến đâu, nơi đó không ai là không cúi đầu xưng thần.

Bên trong động phủ ở thế giới Già Thiên.

Đường Sinh thông qua chư thiên môn lấy ra một lon coca ướp lạnh.

"Hương vị thật khiến người ta hoài niệm!"

Uống một ngụm, cảm giác mát lạnh thấu tận tâm can.

"Thái Huyền môn vừa mới phô bày Đế binh, tạm thời không kẻ nào dám đến mạo phạm, ta hoàn toàn có thể yên tâm rời đi."

Đường Sinh vừa bước ra khỏi động phủ, một bóng người mập mạp đã sán ngay lại gần.

"Sư phụ!"

Đoạn Đức mang vẻ mặt đầy tủi thân: "Cùng là đệ tử với nhau, tại sao bọn Diệp Phàm lại có thần thông, còn đệ tử thì chẳng có cái gì cả?"

"Phẩm tính của bọn chúng vi sư nắm rất rõ, tất cả đều thật lòng coi ta là sư phụ."

"Đệ tử cũng có thể học mà!"

Đoạn Đức vỗ ngực bành bạch, thề thốt son sắt: "Đệ tử cũng có thể trung thành tuyệt đối với sư phụ."

"Lúc này thì vẫn chưa đủ đâu." Đường Sinh lắc đầu.

"Sư phụ, ngài sắp xuất hành sao? Xin hãy nhìn vào lòng trung thành của đệ tử này!"

Đoạn Đức mặt dày bám gót theo sau lèo nhèo: "Đệ tử nguyện làm trâu làm ngựa, theo hầu hạ bên cạnh ngài."

Hắn đang thèm nhỏ dãi ra đây này.

Diệp Phàm thì vớ được Cửu Mật, Hoa Vân Phi cũng ẵm trọn thần thông.

Còn cái danh đệ tử dự bị như hắn, đến một ngụm nước canh cũng chẳng được húp.

Đường Sinh chợt khựng bước.

Đi Tử Sơn mà xách theo Đoạn Đức, ngẫm lại cũng không phải là không được.

Hắn không dám dắt đám Diệp Phàm theo vì sợ bảo vệ không xuể.

Nhưng tên mập chết tiệt này thì chả cần phải lo.

Trên người gã có luân hồi ấn, mạng cứng như đá.

Trong nguyên tác, gã chui vào Thái Sơ cổ khoáng bị đánh cho hình thần câu diệt mà vẫn có thể sống nhăn răng cơ mà.

Lôi gã vào Tử Sơn là hợp lý nhất rồi.Dù có chết cũng chẳng thấy tiếc, mang Đoạn Đức theo còn có thể giải sầu.

Nói không chừng còn giúp được việc.

"Vi sư muốn đến một nơi từng chôn cất đại đế cổ hoàng, ngươi dám theo không?"

Hai mắt Đoạn Đức sáng rực lên, chuyện này chẳng phải quá trùng hợp rồi sao.

"Sư phụ, sở trường lớn nhất của đệ tử chính là khai quật lịch sử cổ đại!"

Hắn vốn chỉ bám lấy quấn quýt như thường ngày, nhưng nghe thấy lời này thì lại thực sự muốn đi.

"Không sợ chết thì theo ta." Đường Sinh thầm buồn cười trong lòng.

Hai người bước lên Thái Huyền vực môn.

Giữa đường trung chuyển một lần, cả hai từ Nam Vực đến được tòa thành trì nằm gần Tử Sơn nhất của Bắc Vực.

Ra khỏi Thạch Nham thành.

Đập vào mắt là một vùng hoang nguyên màu đỏ sẫm bao la vô tận, hoang vu chẳng kém gì bề mặt sao Hỏa.

Thế nhưng, nơi này lại sản sinh ra lượng nguyên thạch dồi dào nhất Bắc Đấu.

Thành trấn của các phương thế lực nằm rải rác trên những mảng lục châu, điểm xuyết thêm vài phần sinh khí cho vùng hoang nguyên.

"Sư phụ, Tử Sơn thật sự từng chôn cất đại đế cổ hoàng sao?"

Đoạn Đức lẽo đẽo theo sau, vẫn có chút bán tín bán nghi.

Một nơi đồng thời chôn cất cả đại đế lẫn cổ hoàng, chuyện này đáng kinh ngạc đến mức nào chứ.

"Đến nơi rồi biết."

Đường Sinh dò hỏi được phương hướng đại khái của Tử Sơn, bèn dẫn Đoạn Đức biến mất vào chỗ sâu trong hoang nguyên đỏ rực.

Đi được một ngày, hai người bắt gặp ngay "đặc sản truyền thống" của Bắc Vực.

Hàng chục tên lưu khấu cưỡi ngựa hoành hành trên mặt đất màu đỏ, cuốn tung cát bụi mịt mù ngập trời.

Chúng lao đến một mảng lục châu nhỏ, vừa rút đao đã chém giết loạn xạ.

Trong thoáng chốc, tiếng người la ngựa hí vang lên ầm ĩ, mùi máu tanh nồng nặc lan tỏa khắp nơi.

"Lão già Hoàng thôn cút ra đây!"

Sau khi chém chết vài người để ra oai, một tên trong số đó lớn tiếng quát.

"Nghe thôn bên cạnh nói các ngươi đào được hơn trăm cân nguyên thạch, thế mà còn dám khóc lóc than nghèo với các ông đây à!"

Ngồi trên lưng con long lân mã ở vị trí trung tâm, một gã trọc đầu mặt mày dữ tợn xách bổng một đứa trẻ lên bằng một tay, cười gằn nói:

"Đến Lưu Hỏa bang bọn ta mà cũng dám lừa gạt? Chán sống rồi phải không!"

Đám lưu khấu mang vẻ mặt bất thiện, thúc ngựa giẫm nát nhà cửa, lùa tất cả mọi người trên lục châu dồn lại một chỗ.

"Đại nhân bớt giận, tuyệt đối không có chuyện đó đâu."

Một lão nông da ngăm đen chen qua đám đông bước ra, chắn trước mặt mọi người.

"Chắc chắn là Hắc thôn vu oan cho chúng ta, chúng ta đào đâu ra trăm cân nguyên thạch bao giờ?"

Đột nhiên, tên cướp phụ trách lục soát giơ một bức thư lên bẩm báo:

"Tìm thấy một bức thư! Bọn chúng đã dùng trăm cân nguyên thạch để đút lót, đưa mấy thiếu niên vào môn phái trong thành."

"Lão già họ Hoàng đáng chết! Lưu Hỏa bang ta che chở cho các ngươi, thế mà ngươi dám lén đưa người vào thành!"

Hung quang lóe lên trong mắt gã trọc đầu, gã vung đao chém gục lão nông.

"Giết! Nam đinh không chừa một ai, lấy đó làm gương cho cả vùng này!"

Đám cướp nhao nhao xông lên.

Khắp lục châu, tiếng khóc lóc thảm thiết xen lẫn tiếng hô hào chém giết vang lên không ngớt.

"Tây vô Huyền Trang Phật Đà."

Đường Sinh vừa vặn đi ngang qua, thu trọn cảnh tượng này vào mắt.

Hắn khẽ há miệng, vạn đạo kiếm quang lập tức rít gào bay ra.

Bạch quang lóe lên rồi vụt tắt, giết người trong vô hình.

"Á... Kiếm quang! Chạy mau, có đại tu sĩ đạo cung đến!"

"Tiền bối tha mạng, chúng ta là người của Lạc Hà môn!"

Tên cướp trọc đầu liên tục gào thét van xin.

Đường Sinh căn bản chẳng thèm đếm xỉa.

Cho dù kẻ đứng sau chống lưng có là Dao Quang, hắn cũng giết không tha.

Bạn đang đọc [Dịch] Xuyên Thành Đường Tăng: Bắt Đầu Thỉnh Kinh Ở Già Thiên của Mạn Bộ Thư Hải

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    11h ago

  • Lượt đọc

    0

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!