Phó Vĩnh Khánh toàn thân chấn động, chút do dự cùng tâm lý ăn may cuối cùng trong lòng hắn đã triệt để vỡ vụn.
Phải rồi, những năm qua hắn đã bỏ gốc lấy ngọn mất rồi.
“Đệ nói đúng, Vĩnh Thọ.” Phó Vĩnh Khánh vỗ mạnh lên bàn tay đang đặt trên vai mình của đệ đệ. Bàn tay ấy lạnh lẽo, nhưng lại khiến hắn cảm thấy vô cùng vững tâm. “Lần này trở về, ta sẽ bắt tay vào sắp xếp. Chuyện vặt vãnh nên buông thì buông, nên giao thì giao. Chuyện của Sương Nhi... đành làm phiền đệ vậy. Ân tình này, ca ca sẽ ghi tạc trong lòng.”
Phó Vĩnh Thọ lúc này mới thu tay về, những đường nét cứng nhắc trên khuôn mặt cũng dịu đi đôi chút: