Chương 6: [Dịch] Gia Tộc Quật Khởi: Bắt Đầu Với Tin Tình Báo Mỗi Ngày

Nhậm chức tộc trưởng, thu hoạch Vân Tang Quả

Phiên bản dịch 7648 chữ

Bảng điều khiển lóe hoàng quang.

Điểm cống hiến gia tộc trực tiếp từ năm mươi sáu giảm xuống còn sáu.

Chỉ nghe một tiếng "ong".

Phó Trường Sinh theo bản năng nhìn xuống ống tay áo, thấy ống tay áo phồng lên, bên trong quả nhiên có thêm một chiếc hộp đáy trắng vân rồng. Sau khi mở hộp, một kiện pháp bào cỡ bàn tay hiện ra trước mắt.

Sau đó, một luồng thông tin chảy vào thức hải:

"Ẩn thân y nhất giai thượng phẩm, sau khi mặc vào, trừ phi là tu sĩ đã sinh ra thần thức, nếu không không ai có thể phát hiện được thân ảnh của ngươi."

Vậy chẳng phải là nói,

Hắn có kiện Ẩn thân y này thì có thể đi ngang trong đám tu sĩ Luyện Khí!

Đối với tu vi chỉ mới Luyện Khí tầng hai của hắn mà nói,

Ẩn thân y này tới quá đúng lúc.

Đặc biệt là sắp tới hắn phải đến Nam Dương phường thị một chuyến, năm mươi mẫu linh điền của tộc cần nhanh chóng trồng lại Hồng Tủy Mễ, hạt giống vẫn phải đến Nam Dương phường thị mua.

Có Ẩn thân y,

Hắn tới lui phường thị sẽ an toàn hơn nhiều.

Phó Trường Sinh lập tức tế luyện Ẩn thân y, sau khi mặc vào, quả nhiên giống như tàng hình, hoàn toàn không nhìn thấy hắn: “Không biết Trần đại sư có thể phát hiện ra mình không.”

Thượng Quan Trần là tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong.

Nếu ngay cả lão cũng không thể nhìn thấu Ẩn thân y,

Vậy thì tính an toàn chắc chắn không cần bàn cãi.

“Thử xem sao!”

Phó Trường Sinh nghĩ là làm, lập tức khoác Ẩn thân y đến bên cạnh Thượng Quan Trần đang bố trí trận pháp đi một vòng, phát hiện Thượng Quan Trần đến mày cũng không nhíu lấy một cái:

“Ẩn thân y này quả nhiên lợi hại!”

Lại qua mấy ngày.

Ngày mà tình báo hiển thị Phó Thái mua được Vân Tang Quả ở Nam Dương trấn sắp tới, Thượng Quan Trần cuối cùng cũng bố trí xong Thất Tinh Lưu Sa Trận.

Chỉ thấy trong Lạc Phượng Sơn, bảy phương vị Thiên Càn, Địa Sát..., tương ứng với Bắc Đẩu thất tinh trên trời, từng luồng tinh thần chi lực rơi vào bảy trận bàn. Cả tòa Lạc Phượng Sơn ầm ầm rung động, tinh quang ngưng tụ thành một màn sáng màu bạc trên không trung, “ầm” một tiếng chụp xuống, bao phủ toàn bộ Lạc Phượng Sơn vào trong.

Tinh quang lưu chuyển,

Khiến Lạc Phượng Sơn thêm mấy phần khí tức thần bí.

Thượng Quan Trần cũng mệt đến sắc mặt trắng bệch, Phó Trường Sinh tiến lên chắp tay nói:

“Trần đại sư, vất vả cho ngài rồi!”

“Là phận sự thôi. Đây là thông hành lệnh bài của Thất Tinh Lưu Sa Trận, ngươi cầm lấy đi, pháp quyết là...”

Thượng Quan Trần ở Lạc Phượng Sơn gần mười ngày, hiển nhiên không muốn tiếp tục nán lại, qua loa thị phạm mấy lần cách điều khiển trận bàn trung tâm trận pháp, lại dặn dò Phó Trường Sinh vài câu, thấy lão sắp sửa điều khiển phi chu rời đi.

Phó Trường Sinh vội vàng nhắc đến chuyện trả thù lao tiêu diệt Lý Quế Minh cho đối phương.

Thượng Quan Trần lại xua tay:

“Hồng Ngọc là do ta trông nom từ nhỏ đến lớn, ngươi là ân nhân cứu mạng của nàng, chút chuyện nhỏ này không cần nhắc lại.”

Phó Trường Sinh chắp tay cảm tạ, tiễn Thượng Quan Trần rời đi xong, trong tay vuốt ve thông hành lệnh bài, trong lòng có mấy phần kích động.

Có trận pháp này,

Mấy năm tới,

Phó gia bọn họ tạm thời không còn nỗi lo về an toàn.

Đại ca, tam đệ và tứ muội đang ẩn náu trong rừng phong cũng lần lượt quay về tộc địa.

Sau khi nhìn thấy tộc địa Lạc Phượng Sơn được tinh quang bao phủ, ai nấy đều mở to mắt, tam đệ Phó Trường Nghĩa béo tròn càng trực tiếp giơ ngón tay cái với Phó Trường Sinh:

“Không hổ là nhị ca, không chỉ thuận lợi dựa vào đại thụ Thượng Quan gia, mà còn giải quyết được nguy cơ của gia tộc.”

“Tam ca, theo quy củ, sau này chúng ta phải đổi xưng hô, gọi nhị ca là tộc trưởng mới đúng!”

Tứ muội Phó Trường Li nói lời này, liếc nhìn đại ca Phó Trường Nhân.

Trong bốn người,

Đại ca Phó Trường Nhân lớn tuổi nhất, tu vi cũng cao hơn bọn họ một tầng, là Luyện Khí tầng ba, nhưng đại ca xuất thân từ nhị phòng, cho nên vị trí tộc trưởng vốn nên do Phó Trường Sinh kế nhiệm.

Tứ muội Phó Trường Li sợ đại ca Phó Trường Nhân nghĩ ngợi lung tung.

Phó Trường Nhân lại là người đầu tiên đứng dậy, vô cùng cung kính hành lễ với Phó Trường Sinh:

“Bái kiến gia chủ!”

Tam đệ, tứ muội thấy vậy,

Cũng làm theo hành lễ.

Phó Trường Sinh gật đầu nói:

“Hiện tại Phó gia chỉ còn lại bốn tu sĩ chúng ta, muốn giữ vững cơ nghiệp tổ tông thì phải đoàn kết một lòng, nỗ lực phấn đấu, khôi phục lại vinh quang của tổ tiên.”

“Vâng, gia chủ.”

Ba người đồng thanh đáp lời.

Phó Trường Sinh đang định dặn dò chuyện tiếp theo,

Thì bảng điều khiển trong đầu lại vang lên một tiếng “ong”.

Âm thanh quen thuộc lại truyền đến:

“Đinh”

“Ngươi đã thành công nhận được sự tán thành của ba huynh muội, danh chính ngôn thuận ngồi lên vị trí gia chủ, nhận được chín điểm cống hiến!”

Ngay sau đó,

Giá trị điểm cống hiến gia tộc từ sáu biến thành mười lăm.

Đây đúng là niềm vui bất ngờ.

Như vậy,

Vậy là hắn có thể tiếp tục đổi lấy tình báo rồi.

Hắn lập tức nói:

“Đại ca, năm mươi mẫu linh điền trong nhà giao toàn quyền cho huynh quản lý. Tam đệ, tứ muội, hai người các ngươi hỗ trợ đại ca. Đại ca là linh thực phu nhất giai trung phẩm, hai người các ngươi có gì không hiểu, cứ hỏi đại ca là được.”

“Vâng!”

Ba người lĩnh mệnh.

Phó Trường Sinh dặn dò vài câu, hắn phải đến Nam Dương trấn tuần tra một chuyến, bảo đại ca Phó Trường Nhân dẫn hai người còn lại đi khai khẩn linh điền.

Khi ra cửa,

Hắn đặc biệt đưa thông hành lệnh bài của Thất Tinh Lưu Sa Trận cho đại ca Phó Trường Nhân:

“Đại ca, nhớ kỹ, không có lệnh của ta, không được cho bất kỳ ai vào, ba người các ngươi cũng không được tự ý rời đi.”

Phó gia hiện tại,

Không thể chịu đựng thêm một lần phản bội nào nữa.

Nam Dương trấn nằm ngay dưới chân Lạc Phượng Sơn.

Chợ trong trấn cứ ba ngày họp một lần, vào lúc này, dân làng từ các thôn khác trong trấn đều mang sản vật nhà mình ra chợ bán.

Phó Trường Sinh khoác Ẩn thân y rời khỏi Lạc Phượng Sơn.

Đến Nam Dương trấn, hắn trực tiếp tìm Phó trấn trưởng. Phó trấn trưởng là thứ xuất của trưởng phòng, vì không thể tu hành nên mới bị phái xuống quản lý trấn phàm tục này.

Tin tức Phó Trường Sinh nhậm chức tộc trưởng mới đã được công bố trong toàn tộc, vì là thời kỳ đặc biệt nên không tổ chức yến tiệc.

Phó trấn trưởng thấy tộc trưởng đích thân đến, vô cùng sợ hãi:

“Tộc trưởng, xin hỏi tiểu nhân có thể giúp gì được cho ngài?”

“Ngươi đích thân ra cổng trấn canh chừng, thấy Phó Thái tới thì bảo hắn gánh sọt đến gặp ta. Nhớ kỹ, tuyệt đối không được để lộ chút tin tức nào.”

“Tiểu nhân tuân mệnh, tiểu nhân đi ngay, đi ngay!”

Phó trấn trưởng trong lòng hoảng sợ, không biết Phó Thái rốt cuộc đã phạm phải chuyện gì. Trong ấn tượng của lão, Phó Thái là một nông dân trồng quả thật thà chất phác, vườn cây ăn quả nhà hắn đã có lịch sử một hai trăm năm, cho nên mỗi khi táo của hắn vừa bán ra đều bị tranh mua hết sạch.

Thật sự không nghĩ ra Phó Thái đã phạm phải chuyện gì.

Chợ búa dần trở nên náo nhiệt bởi dòng người dân làng vào trấn không ngớt.

Phó trấn trưởng canh giữ ở cổng trấn trông đứng trông ngồi, cuối cùng cũng nhìn thấy bóng dáng Phó Thái từ xa, lão lập tức đi nhanh mấy bước, nói với Phó Thái:

“Số táo này của ngươi, ta mua hết, ngươi giúp ta gánh đến phủ.”

“Ối chao, vậy thì đa tạ trấn trưởng đã chiếu cố.”

Phó Thái không thấy lạ.

Vườn cây ăn quả nhà họ xưa nay không lo đầu ra, hơn nữa đây lại là lứa quả đầu tiên vừa chín, có lẽ trấn trưởng đại nhân muốn mua về để biếu tặng cũng nên.

Phó Trường Sinh đợi trong phủ của trấn trưởng chừng một canh giờ.

Cuối cùng cũng nghe thấy tiếng bước chân nặng nề truyền đến từ ngoài sảnh.

Sau đó,

Một nông dân trồng quả gánh hai sọt táo đi vào.

Phó Trường Sinh lập tức vung tay:

“Được rồi, hai người các ngươi ra ngoài cửa chờ là được.”

Lập tức,

Hắn từ trên ghế đứng dậy,

Nhanh chân bước tới trước hai sọt táo.

Bạn đang đọc [Dịch] Gia Tộc Quật Khởi: Bắt Đầu Với Tin Tình Báo Mỗi Ngày của Ngã Ái Cật Cửu Thái Tiên Đản

Thông Tin Chương Truyện

  • Đăng bởi

    TruyenYY Pro

  • Phiên bản

    dịch

  • Thời gian

    6d ago

  • Lượt đọc

    8

  • Đọc chương VIP load siêu nhanh trên ứng dụng dành riêng cho iOS và Android. Nhấn vào link sau để tải ngay nhé!